Chương 8. Không cẩm nang mà chỉ tán gẫu

tháng 2 03, 2020
Dhammapada: Con đường của Phật
The Dhammapada: The way of the buddha
Osho
Tập 10


Chương 8. Không cẩm nang mà chỉ tán gẫu


Câu hỏi thứ nhất:

Thưa Thầy kính yêu,

Tôi cảm thấy như người-nói-không thế. Có hi vọng gì cho người-nói-không không?

Prem Jinesh, nói-không là sự bắt đầu tốt, nhưng không phải là mục đích tốt. Nói-không là hạt mầm; nói- có là việc nở hoa của nó. Có phải tới qua không - không là bụng mẹ của có. Nếu bạn không thể nói được không, có của bạn sẽ bất lực. Nó sẽ không có nghĩa nào hết cả, nó sẽ không biến đổi cuộc sống của bạn. Nó sẽ chỉ là trên môi bạn, không trong tim bạn.

Đó là điều đã xảy ra cho toàn thể nhân loại. Mọi người đã từng bị ép buộc trở thành người nói-có, người hữu thần, người tin Thượng đế, mà chẳng bao giờ biết tới hương vị của không. Có đã bị ép buộc lên họ. Họ đã không đi tới có, có đã bị trao cho họ, nó bị vay mượn.

Nó là niềm tin đơn thuần, và mọi niềm tin đều mù quáng. Họ giữ bạn mù, họ giữ bạn trong bóng tối. Họ giữ bạn bị mắc kẹt và tù đọng.

Chẳng có gì sai trong nói không. Không có nhiều cái đẹp như có. Không là cách đi tới có. Dùng không làm bậc đá bước lên. Đừng để nó trở thành thói quen; có ý thức về nó, có vậy thôi. Tôi không thể nói bạn bắt đầu nói có được, bởi vì điều đó sẽ chưa là việc chín muồi cho bạn. Cứ nói không chừng nào không vẫn còn có ý nghĩa cho bạn. Không sẽ phá huỷ tất cả những cái giả, vay mượn. Nó sẽ phủ định mọi niềm tin. Nó sẽ tạo ra không gian trống rỗng trong bạn.

Ở phương Đông chúng ta gọi toàn thể quá trình này là neti, neti - không cái này không cái nọ. Chúng ta chưa bao giờ kết án nó.

Nó lau sạch bạn mọi rác rưởi, nó làm thuần khiết bạn. Nó là lửa. Đi qua nó là bước cần thiết bạn không thể né tránh được. Những người né tránh đi qua nó, cái có của họ chỉ như vẹt. Bạn có thể dạy vẹt bất kì cái gì và nó sẽ cứ lặp lại điều đó. Nó không ngụ ý điều đó. Nó không có trái tim bên trong điều đó, nó đơn giản nói từ này - những từ trống rỗng, những từ hổng hoác.

Một người mua một con vẹt. Anh ta tới cửa hàng bán con vật nuôi. Anh ta thích một con vẹt - rất đẹp. Anh ta hỏi giá. Giá dường như hơi nhiều chút ít: người này đang đòi một nghìn đô la.

Người mua hỏi, 'Con vẹt đó có đáng ngần ấy tiền không?'

Ông chủ hiệu nói, 'Ông có thể hỏi đích thân con vẹt.'

Anh ta hỏi con vẹt, và con vẹt nói, 'Không hoài nghi gì về điều đó.'

Nó nói thuyết phục thế. Điều đó dường như tự nhiên thế. Người này mua con vẹt, và anh ta rất kích động khoe nó với vợ mình, với con mình. Anh ta đem con vẹt về nhà.

Anh ta hỏi vẹt, 'Tên mày là gì?'

Nó nói, “Không hoài nghi gì về điều đó. “Người này nói, 'Cái gì?'

Nó nói, “Không hoài nghi gì về điều đó!'

Người này hỏi, 'Mày có biết cái gì khác hay không?'

Nó nói, “Không hoài nghi gì về điều đó.'

Người này nói, 'Trời đất, tao phải đã là thằng ngu mà đi mua mày!'

Con vẹt nói, 'Không hoài nghi gì về điều đó!'

Đó là tất cả những gì con vẹt biết. Bạn hỏi bất kì câu hỏi nào, câu trả lời vẫn là một. Nó chẳng liên quan gì tới câu hỏi cả, nó chẳng liên quan gì tới thực tại, nó không phải là đáp ứng. Nó giống như máy ghi âm. Nó cứ lặp lại một cách vô nghĩa.

Những người đã được ước định để nói có - có với Thượng đế, có với tôn giáo, có với xã hội, có với cha mẹ - có của họ là hư huyễn, nó không có thực chất. Nó thậm chí không có cái bóng. Ngay cả bóng cũng phải có cái gì đó trong chúng, nhưng có này tuyệt đối vô thực thể. Cha mẹ dạy bạn kính trọng cha mẹ, nói có với họ, vâng lời. Tất nhiên, đó là quyền lợi được đầu tư của họ. Và các tu sĩ nói: Kính trọng tu sĩ, kính trọng Kinh Thánh, Koran, Gita, kính trọng tín ngưỡng, kính trọng tục lệ. Đó là quyền lợi được đầu tư của người đó. Vân vân và vân vân.

Ai đó hỏi George Gurdjieff, 'Tại sao kính trọng cha mẹ lại được nhấn mạnh, trong mọi tôn giáo, trong mọi nước, trong mọi xã hội? Có cái gì đó thiêng liêng trong nó sao? “Gurdjieff cười và nói, 'Có chứ. Thượng đế biết hoàn toàn rõ rằng nếu mọi người được huấn luyện nói có với cha mẹ, chỉ thế thì họ sẽ nói có với Thượng đế. Ông ấy có quyền lợi được đầu tư trong đó “- bởi vì Thượng đế là nhân vật người cha, cha tối thượng. Và Gurdjieff cũng nói, 'Cha mẹ chẳng chóng thì chầy rồi sẽ chết, và thế rồi sẽ có chân không. Bạn kính trọng cha mẹ mình, bạn vâng lời cha mẹ mình, bạn bao giờ cũng tuân theo, bắt chước bất kì điều gì họ nói. Bạn chỉ là bản sao. Bạn sẽ cảm thấy rất trống rỗng - nhiều tới mức bạn muốn rót đầy cái trống rỗng của mình bằng cái gì đó. Và đó là chỗ Thượng đế sẽ bắt đầu rót vào bạn.'

Ông ấy đang nói đùa đấy. Đó không phải là quyền lợi được đầu tư của Thượng đế đâu. Tất nhiên nó là quyền lợi được đầu tư của các tu sĩ. Thượng đế không có quyền lợi được đầu tư vào cái gì. Thực tế không có Thượng đế như một người; Thượng đế chỉ là tính thượng đế.

Người ta không cần tin vào Thượng đế, người ta không cần là người nói-có. Người ta phải học quá trình nói không.

Cho nên Jinesh này, đừng lo. Cứ mạnh dạn, dũng cảm nói không đi. Mạo hiểm mọi thứ vì nói không. Dần dần, dần dần bạn sẽ trở nên nhận biết rằng cái không là có giới hạn. Có những điểm mà bạn không thể nói không được. Khi bạn thám hiểm các khả năng của nói không, bạn sẽ bắt gặp những chỗ nào đó mà nói không là không thể được và có nảy sinh bên trong tim bạn theo cách riêng của nó, không như việc ước định, không phải bởi vì ai đó đã bảo bạn. Bây giờ nó là việc nở hoa của riêng bạn. Và thế thì cái có đó có cái đẹp, thế thì cái có đó có chân lí, cái có đó làm bạn thành người tôn giáo. Bằng không bạn vẫn chỉ là kẻ bắt chước. Bạn có thể bắt chước người Ki tô giáo hay người Hindu giáo hay người Mô ha mét giáo - chả thành vấn đề bạn bắt chước ai.

Tôi đã thấy những người Ki tô giáo trở thành người Hindu, người Hindu trở thành người Ki tô giáo - họ là cùng người đó thôi. Mà không chỉ thế, tôi đã thấy người Cơ đốc giáo trở thành người cộng sản - họ vẫn là cùng người đó thôi. Tôi đã thấy người cộng sản trở thành người tôn giáo - nhưng dầu vậy họ vẫn là cùng người đó. Chỉ đối tượng của việc tôn thờ là thay đổi. Thượng đế cứ thay đổi. Thượng đế này thất bại, Thượng đế khác được thay thế vào - nhưng người tôn thờ vẫn là người cũ. Dù bạn tôn thờ Mohammed hay Marx, Mahavira hay Moses, điều đó cũng chẳng tạo ra khác biệt gì.

Nếu có của bạn đã không tới như việc trưởng thành cho bạn, thế thì nó tuyệt đối vô dụng. Đi qua lửa này của nói-không đi, nhưng nhớ chỉ một điều thôi: đừng để nó trở thành thói quen. Nó có thể trở thành thói quen, điều đó là nguy hiểm. Nguy hiểm không phải ở việc nói- không. Nguy hiểm là ở chỗ nói-không của bạn có thể trở thành máy móc. Cho nên nói có một cách có ý thức, đó là tất cả những gì tôi có thể khuyên bạn - nói có một cách có ý thức! Đừng cứ nói có bởi vì bạn đã trở thành quen thuộc. Sẽ là ngu xuẩn khi nói có một cách vô nghĩa. Nếu bạn nói có như thói quen, nó là vô nghĩa.

Có những người hữu thần và có những người vô thần, và họ tất cả đều trong cùng một con thuyền. Ai đó đã được bảo từ chính lúc ban đầu rằng có Thượng đế - nói có và bạn sẽ được cứu. Và ai đó đã được bảo không có Thượng đế - nói không và bạn được cứu. Và họ cả hai đều lặp lại. Bạn đang bắt chước ai là không liên quan.

Một người vào một nhà hàng và gọi một chén trà.

Ông ta nói, 'Xin-xin cho tôi-tôi một chén-chén trà.'

Một người khác đang ngồi đối diện qua bàn cũng lặp lại hệt như vậy, 'Xin-xin cho tôi-tôi một chén-chén trà.'

Người thứ nhất nhìn người thứ hai một cách giận dữ nhưng không nói gì. Thế rồi người thứ ba bước vào và ông ta yêu cầu đem cho ông ta một chén trà.

Và người thứ hai nói, 'Vâng, đem chén trà khác cho tôi nữa.'

Bây giờ người thứ nhất thực sự tức giận. Ông ta nói, 'Ông-ông đã bắt-bắt chước tôi!'

Và người thứ hai nói, 'Không-không. Tôi đang bắt chước ông ấy.'

Nhưng bạn đang bắt chước ai? Có thành vấn đề không? Bắt chước là bắt chước.

Mọi người đều là kẻ bắt chước. Toàn thế giới đầy những kẻ bắt chước đó. Bạn cho rằng những kẻ bắt chước đó là người nói-có sao? Bạn cho rằng những kẻ bắt chước đó là người nói-không sao? Họ chẳng nói gì cả, họ đơn giản lặp lại bất kì cái gì họ đã được bảo lặp lại.

Cho nên Jinesh này, cứ nhớ một điều thôi: đừng để nó thành thói quen. Có ý thức về nó và bạn sẽ được ích lợi mênh mông.

Tôi đã nghe:

Một cựu đảng viên quốc xã đang cố che giấu sự kiện là ông ta đã từng là quân xung kích quốc xã. Ông ta quyết định trở thành ca sĩ nhạc kịch.

Khi đêm trình diễn lần đầu tới ông ta bước lên sâu khấu, nhìn vào khán giả và tuyên bố, 'Tôi sẽ hát - và các bạn sẽ nghe!'

Những điều này trở thành vô ý thức. Bạn không thể che giấu được chúng. Mọi người khác sẽ có khả năng thấy ngoại trừ bạn. Nếu bạn cũng có thể thấy thói quen của mình, bạn bắt đầu tách rời ra chút ít, không bị đồng nhất với chúng, một chút ít rời xa. Và chính việc rời xa đó là siêu việt. Thế thì bạn sẽ có khả năng nói khi nào không được cần tới - bạn sẽ nói không. Và bạn sẽ có khả năng nói có khi có được cần tới. Bạn sẽ không bị cố định.

Bị cố định là không lành mạnh. Tôi không muốn bạn trở thành người nói-có; tôi muốn bạn có ý thức, tỉnh táo, quan sát, đáp ứng. Có những khoảnh khắc khi toàn bộ bản thể bạn muốn nói không. Thế thì nói không. Nếu mọi thứ phải được mạo hiểm, thì mạo hiểm, nhưng đừng giả dối với bản thể riêng của mình. Và sẽ có những khoảnh khắc khi toàn thể bản thể bạn nói, 'Nói có. “Và thế nữa, có thể có nguy hiểm lớn trong nói có, nhưng cứ nói nó. Đó là cách thức của sannyasin, người thực sự tôn giáo.

Đừng trở nên bị cố định. Bạn có thể đi từ nói-không sang nói-có, và bạn có thể vẫn còn vô ý thức và bị cố định. Thế thì chẳng cái gì xảy ra cả. Việc không tin của bạn đã trở thành niềm tin, nhưng bạn vẫn là cùng con người cũ.

Ira Schwartzbaum nghĩ mình là Thượng đế. Cha mẹ lo lắng của anh ta, không thể nào thuyết phục được anh ta khác đi, chung cuộc đưa anh ta tới gặp một nhà tâm thần nổi tiếng thế giới. Ira nằm trên tràng kỉ và nhắm mắt lại.

'Kể cho tôi, “nhà tâm thần hỏi anh ta bằng một giọng thông cảm, động viện, 'tất cả những điều đó bắt đầu thế nào?'

'Thế này, “Ira nói, 'vào ngày đầu tiên ta đã tạo ra trái đất, thế rồi....'

Bạn có thể bị cố định. Và một khi bạn bị cố định vào điều nào đó, khi bạn không thể có cái nhìn tách rời nó, khi bạn không thể tạo ra khoảng cách giữa nó và bạn - bạn là không lành mạnh. Việc cố định của bạn là gì không quan trọng. Bạn có thể là người cộng sản hay người Cơ đốc giáo, người Hindu hay người Mô ha mét giáo, người tin/người không tin, nói-không/nói-có - điều đó tất cả đều như nhau.

Do đó, Jinesh này, đừng lo về việc nói-không của bạn. Có ý thức về nó đi. Lần sau bạn nói không, đừng chỉ nói nó từ thói quen, từ hình mẫu quá khứ. Suy ngẫm, quan sát, chờ đợi... và để đáp ứng nảy sinh trong bạn. Và bạn có thể ngạc nhiên - có nảy sinh. Và nó sẽ được sinh ra trong bạn, nó sẽ không bị áp đặt từ bên ngoài.

Tự do của bạn có giá trị tối cao. Không cái gì cao hơn điều đó. Nhưng tự do của bạn là có thể chỉ nếu bạn không bị cầm tù trong thói quen của mình, các hình mẫu vô thức của việc sống. Thay đổi động thái của bạn từ vô thức sang ý thức đi. Và tôi biết rằng khi bạn trở nên có ý thức bạn sẽ có khả năng nói có nhiều hơn nói không.

Chung cuộc một khoảnh khắc tới khi cuộc sống trở thành chỉ có. Nhưng nó không phải là cố định. Bạn vẫn có khả năng nói không, không phải là bạn đã trở nên không có khả năng nói không. Thực tế, có của bạn càng lớn, khả năng của bạn nói không cũng lớn theo cùng tỉ lệ. Bạn có thể không nói... điều đó có thể không được cần tới. Hiểu biết của bạn về cuộc sống, chuyện tình của bạn với cuộc sống có thể đã đem bạn tới niềm vui vô cùng tới mức bạn có thể không muốn nói không. Bạn có thể thấy tính trẻ con của nó, cái ngu xuẩn của nó, cái ương ngạnh của nó. Bạn có thể thấy chất độc của nó và bạn có thể không nói không, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn đã trở thành không có khả năng nói nó. Bạn càng có khả năng nói có, theo cùng tỉ lệ bạn sẽ có khả năng nói không nữa. Nhưng bây giờ mọi thứ sẽ được quyết định bởi đáp ứng có ý thức của bạn.

Chung cuộc người thức tỉnh dừng nói không. Không phải là người đó cố ý quyết định không nói không... nó đơn giản khô héo đi như lá khô rụng khỏi cây.

Câu hỏi thứ hai:

Thưa Thầy kính yêu,

Tại sao lại khó thế và sợ bày tỏ tình cảm của mình và chỉ là bản thân mình?

Prem Deven, khó bày tỏ tình cảm của bạn và chỉ là bản thân bạn bởi vì trong hàng nghìn năm bạn đã từng được bảo kìm nén tình cảm của mình. Nó đã trở thành một phần của vô thức tập thể của bạn. Trong hàng nghìn năm bạn đã từng được bảo đừng là bản thân mình. Là Jesus, là Phật, là Krishna, nhưng đừng bao giờ là bản thân bạn. Là ai đó khác. Trong nhiều thời đại bạn đã được dạy liên tục tới mức, dai dẳng tới mức nó đã đi vào trong máu bạn, trong xương bạn, trong chính tuỷ bạn.

Tự bác bỏ sâu sắc đã trở thành một phần của bạn. Mọi tu sĩ đã từng kết án bạn. Họ đã từng bảo bạn rằng bạn là tội đồ, bạn sinh ra trong tội lỗi. Hi vọng duy nhất của bạn là ở chỗ Jesus có thể cứu bạn, hay Krishna có thể cứu bạn, nhưng không có hi vọng khi có liên quan tới bạn - bạn không thể tự cứu mình được, ai đó khác sẽ cứu bạn. Bạn mang định mệnh thất bại, bạn chỉ có thể cầu Jesus, cầu Krishna, cứu bạn. Khi có liên quan tới bạn, bạn chỉ là vô dụng, bạn chỉ là cát bụi chứ không gì nhiều hơn. Bạn không có giá trị, bạn đã bị thu về những điều xấu xí, thành người kinh tởm. Chính bởi vì điều này, Deven này, mà người ta thấy rất khó và sợ bầy tỏ tình cảm thực của mình. Bạn đã được dạy cho thái độ đạo đức giả.

Thái độ đạo đức giả mang lợi, và bất kì cái gì mang lợi cũng dường như có giá trị. Họ nói trung thực là chính sách tốt nhất - nhưng nhớ, chính sách tốt nhất. Ngay cả trung thực cũng đã trở thành chỉ là chính sách bởi vì nó mang lại lợi. Nếu nó không mang lợi, thì sao? - thế thì không trung thực là chính sách tốt nhất. Toàn thể vấn đề phụ thuộc vào cái gì có tác dụng, cái gì mang lợi, cái gì làm bạn giầu hơn, đáng kính hơn, cái gì làm bạn thoải mái hơn, an toàn hơn, an ninh hơn, cái gì cho bạn nhiều nuôi dưỡng hơn cho bản ngã - đó là chính sách tốt nhất. Nó có thể là trung thực, nó có thể là không trung thực... dù nó là bất kì cái gì, dùng nó như phương tiện; nó không phải là mục đích.

Tôn giáo cũng đã trở thành chính sách tốt. Nó là một loại bảo hiểm cho thế giới kia. Bạn đang chuẩn bị bằng việc là đức hạnh, bằng việc đi tới nhà thờ, bằng việc ban tặng cho người nghèo, cho thế giới kia. Bạn đang mở tài khoản ngân hàng trên thiên đường, để cho khi bạn tới đó bạn sẽ được đón nhận với niềm vui lớn, các thiên thần kêu 'Alleluia!', nhảy múa, chơi đàn hạc. Tài khoản ngân hàng bạn có ở đó lớn bao nhiêu sẽ tuỳ thuộc vào bao nhiêu hành vi đức hạnh bạn làm.

Tôn giáo nữa cũng đã trở thành kinh doanh, và thực tại của bạn bị kìm nén. Và người kìm nén đã từng được kính trọng nhiều thế. Bạn gọi họ là thánh nhân; họ thực sự bị tinh thần phân liệt. Họ đáng phải được chữa trị, họ cần trị liệu - và bạn tôn thờ họ. Trong một trăm thánh nhân của bạn, cho dù chỉ một người là thánh nhân thực, điều đó sẽ là phép màu. Chín mươi chín người kia chỉ là kẻ bịp bợm, kẻ giả vờ, kẻ lừa dối. Và tôi không nói họ đang lừa bạn... họ đang lừa bản thân họ nữa. Họ là những người kìm nén.

Tôi đã biết nhiều mahatmas trên nước này, được quần chúng kính trọng như bất kì cái gì. Tôi đã từng rất thân thiết với những người này, và ở chỗ riêng tư của mình họ đã cởi mở trái tim họ cho tôi. Họ còn xấu hơn điều bạn thấy ở người thường.

Tôi thường tới thăm các tù nhân, để dạy họ cách thiền, và quan sát của tôi là.... Tôi đã ngạc nhiên lúc ban đầu rằng các tù nhân đó - ngay cả những người bị xử chung tân - còn hồn nhiên hơn nhiều so với các thánh nhân của bạn, là những người tốt hơn nhiều so với thánh nhân của bạn, đơn giản hơn nhiều, hồn nhiên hơn nhiều. Thánh nhân của bạn tinh ranh, láu cá, và thánh nhân của bạn chỉ có một phẩm chất: rằng họ có khả năng kìm nén bản thân mình. Họ cứ kìm nén. Thế thì một cách tự nhiên, họ trở thành chia chẻ. Thế thì họ có hai loại cuộc sống: một cuộc sống họ sống ở cửa trước, và cuộc sống kia họ sống ở cửa sau; một cuộc sống họ sống như phòng trưng bày hàng, và cuộc sống kia - cuộc sống thực - cái họ không bày ra cho bất kì ai xem. Họ sợ ngay cả tự mình thấy nó.

Và đó là trường hợp với bạn nữa, trên qui mô nhỏ hơn, tất nhiên, bởi vì, Deven này, bạn không là thánh nhân. Bệnh của bạn còn chưa phải là không chữa được, nó có thể được chữa lành. Nó còn chưa cấp tính thế, nó còn chưa kinh niên. Bệnh của bạn cũng giống như cảm thông thường: nó có thể biến mất dễ dàng.

Nhưng mọi người đều bị ảnh hưởng bởi cái gọi là thánh nhân này, người thực sự là những người không lành mạnh. Họ kìm nén quá nhiều - họ đã kìm nén dục của họ, họ đã kìm nén tham lam của họ, họ đã kìm nén giận của họ - và họ đang sôi lên bên trong bản thân mình. Cuộc sống bên trong của họ rất ác mộng. Không có an bình, không có im lặng. Tất cả nụ cười của họ đều tô vẽ.

Tôi đã nghe nói về một người đàn bà đẹp tới từ phương Tây để tìm kiếm an bình. Bà ấy đi lên Himalayas. Bà ấy đã nghe nói về một thánh nhân lớn thường sống trong hang động. Khó mà tới được những hang động đó, nhưng bạn biết người Mĩ đấy: thứ gì càng khó, họ càng quan tâm hơn; nó trở thành thách thức.

Cho nên bà Mĩ này lên tới đỉnh đó nơi vị thánh sống. Ông ấy đã sống ở đó ba mươi năm tuyệt đối một mình. Không một người nào đã từng tới thăm ông ấy mọi lúc này, bởi vì người Ấn Độ rất lười; họ không bận tâm đi xa tới đó. Họ đã xoay xở theo cách khác: cứ mười hai năm họ lại tụ tập ở Allahabad và tất cả thánh nhân từ mọi hang động đều xuống cho nên họ có thể có tất cả các thánh nhân cùng nhau. Họ không bận tâm nhiều tới việc đi lên Himalayas. Những người muốn được tôn thờ tới theo cách của họ.

Nhưng bà người Mĩ này đã tới với nỗ lực gian nan, và bà ấy nói với thánh nhân này - ông ấy rất già, cổ đại - bà ấy bảo thánh nhân này, 'Tôi đã tới đây để tìm an bình. Tôi muốn an bình tâm trí và an bình trái tim.'

Thánh nhân nói, 'Vâng, bà đã tới đúng chỗ rồi. Bà sẽ được cho cả hai điều đó. Đừng lo, con gái của ta.

Điều đó không khó. Bà sẽ có an bình của tâm trí và an bình của trái tim.'

Bà ấy rất sung sướng. Ít nhất ai đó cũng là chắc chắn thế. Bà ấy đã gặp nhiều nhà tâm thần và nhà trị liệu; họ tất cả đều nói rằng sẽ phải mất bẩy năm, mười năm phân tích, mà thế nữa cũng chẳng có bảo đảm gì. Người này chắc chắn thế, và ông ấy trông im lặng thế, hạnh phúc thế... một người từ thế giới hoàn toàn khác, phi phàm thế.

Nhưng nửa đêm thánh nhân này nhảy vào giường của người đàn bà. Bà ấy choáng, trong vài giây bà ấy không thể thốt ra được lời nào. Và thánh nhân này bắt đầu làm tình, với tình yêu hoang dã, với người đàn bà.

Và người đàn bà nói, 'Ông làm gì thế? Ông đã hứa làm cho tôi an bình tâm trí và an bình trái tim! Mà ông lại đang làm gì?'

Ông ta nói, 'Điều đầu tiên: giao hợp đã! Chúng ta sẽ chăm lo các việc khác sau. Người ta phải bắt đầu từ đầu chứ.'

Nếu bạn kìm nén.... Đó là vấn đề của ông ấy. An bình tâm trí và an bình trái tim không phải là vấn đề của ông ấy; ông ấy phải đã kìm nén trong ba mươi năm, và ông ấy đã không gặp ngay cả một người đàn bà. Và tôi không biết liệu người đàn bà này có thực đẹp hay không, bởi vì nếu bạn không thấy đàn bà trong ba mươi năm, bất kì đàn bà nào trông cũng đẹp! Bất kì đàn bà nào trông cũng như cô ấy tới từ các thần.

Kinh sách Hindu đầy những chuyện rằng bất kì khi nào một thánh nhân lớn đạt tới rất gần chứng ngộ, đàn bà đẹp từ các thần tới để quấy rối ông ấy. Tôi vẫn chưa có khả năng tìm ra tại sao các thần lại quan tâm tới việc quấy nhiễu những anh chàng đáng thương này. Một số người khổ hạnh, nhịn ăn nhiều năm, kìm nén, đứng trên đầu, hành hạ bản thân mình... người đó không gây hại gì cho bất kì ai ngoại trừ bản thân người đó. Tại sao các thần lại phải quan tâm thế tới việc làm sao lãng người đó? Họ đáng phải giúp người đó chứ! Và họ phái đàn bà đẹp tới... trần truồng... và những đàn bà này nhảy múa xung quanh và làm những cử chỉ khiêu dâm cho anh chàng đáng thương này. Một cách tự nhiên anh ta trở thành nạn nhân, anh ta bị cám dỗ, sa ngã khỏi ân huệ - cứ dường như các thần chống lại bất kì ai sắp đạt tới gần chứng ngộ hơn. Điều này dường như lố bịch thế. Họ đáng phải giúp đỡ chứ. Thay vì giúp đỡ họ tới phá huỷ.

Nhưng những câu chuyện đó không nên được hiểu theo từng từ; chúng là biểu tượng, chúng là biểu dụ. Chúng rất có nghĩa. Nếu mà Sigmund Freud bắt gặp những câu chuyện này, ông ấy chắc đã hoàn toàn thích thú chúng. Nó sẽ là kho báu cho ông ấy. Nó đã hỗ trợ cho phân tâm của ông ấy chứ không cái gì khác. Không ai tới cả; những người bị kìm nén đó đã phóng chiếu. Đây là ham muốn của họ, ham muốn bị kìm nén - bị kìm nén lâu tới mức bây giờ chúng đã trở nên mạnh tới mức ngay cả với mắt mở họ cũng mơ.

Cho nên tôi không biết liệu người đàn bà này có thực đẹp không, nhưng bà ta phải đã có vẻ đẹp cho cái gọi là thánh nhân này.

Ở Ấn Độ, nếu người đàn bà ngồi ở một chỗ, các thánh nhân được dạy chớ có ngồi vào cùng chỗ đó sau khi người đàn bà này đã đi rồi trong một khoảng thời gian nào đó, bởi vì chỗ đó rung động với nguy hiểm. Bạn có thấy cái ngu xuẩn của điều đó không? Và đây đã là những thầy giáo của nhân loại đấy. Và đây là những người đã làm cho bạn, Deven này, sợ tình cảm riêng của bạn - bởi vì bạn không thể chấp nhận được tình cảm riêng của mình. Bạn bác bỏ chúng, do đó mới có sợ.

Chấp nhận chúng đi, chẳng cái gì sai cả, chẳng cái gì sai với bạn! Tất cả mọi cái được cần là không kìm nén hay phá huỷ. Bạn phải học nghệ thuật tạo ra hài hoà trong năng lượng của mình. Bạn phải trở thành dàn nhạc. Vâng, nếu bạn không biết cách chơi nhạc cụ, bạn sẽ tạo ra tiếng ồn, bạn sẽ làm cho hàng xóm của mình phát điên. Nhưng nếu bạn biết nghệ thuật chơi nhạc cụ bạn có thể tạo ra âm nhạc hay, bạn có thể tạo ra âm nhạc tinh tú. Bạn có thể mang cái gì đó của cõi bên kia vào thế gian.

Cuộc sống cũng là nhạc cụ lớn. Bạn phải học cách chơi nói. Chẳng cái gì phải bị cắt bỏ, phá huỷ, kìm nén, bác bỏ. Tất cả mọi cái Thượng đế đã trao cho bạn đều đẹp. Nếu bạn không có khả năng dùng nó một cách đẹp đẽ, điều đó đơn giản chứng tỏ rằng bạn còn chưa đủ nghệ thuật. Chúng ta đã coi các kiếp sống của mình như được cho không, và điều đó là sai. Chúng ta được cho chỉ khả năng thô thôi. Chúng ta được cho chỉ một tiềm năng về cuộc sống; chúng ta phải học cách hiện thực nó.

Đó là điều tính chất sannyas tất cả là gì, Deven này. Đó là điều tất cả những phương cách này đang là: thiền, trị liệu - tất cả các nguồn có thể phải được dùng để cho bạn có thể biết cách dùng giận dữ của mình theo cách nó trở thành từ bi, cách dùng dục của bạn theo cách nó trở thành tình yêu, cách dùng tham lam của bạn theo cách nó trở thành chia sẻ. Mọi năng lượng bạn có đều có thể trở thành cực đối lập của nó, bởi vì cực đối lập bao giờ cũng được chứa trong nó.

Thân thể bạn chứa linh hồn, vật chất chứa tâm trí. Thế giới chứa Thượng đế. Cát bụi chứa điều thiêng liêng. Bạn phải khám phá nó, và bước đầu tiên hướng tới khám phá là chấp nhận bản thân mình, hân hoan trong việc là bản thân mình. Bạn không phải là một Jesus, không, bạn không phải là một Phật. Bạn không phải là tôi hay bất kì ai khác. Bạn phải là chính bản thân mình. Thượng đế không muốn các bản sao; ngài yêu tính duy nhất của bạn. Và bạn có thể cúng dường bản thân mình cho Thượng đế chỉ như một hiện tượng duy nhất. Bạn có thể được chấp nhận như một thứ cúng dường nhưng chỉ như một hiện tượng duy nhất. Bắt chước Jesus, Krishna, Christ, Phật, Mohammed - những người này sẽ không có tác dụng. Những người bắt chước nhất định bị bác bỏ.

Là bản thân mình, đích thực là bản thân mình. Kính trọng bản thân mình. Nếu Thượng đế đã trao cuộc sống cho bạn, ngài kính trọng bạn đấy. Và bạn có chuẩn cao hơn bản thân Thượng đế không? Yêu bản thân mình đi. Thượng đế yêu bạn. Và thế rồi bắt đầu quan sát mọi loại năng lượng trong bạn - bạn là vũ trụ bao la!

Và dần dần, dần dần khi bạn trở nên ý thức nhiều hơn, bạn sẽ có khả năng để mọi thứ đúng, vào đúng chỗ. Bạn đang lộn ngược, điều đó đúng, nhưng không cái gì sai với bạn. Bạn không phải là tội đồ - chỉ chút ít thu xếp lại và bạn sẽ trở thành hiện tượng đẹp.

Câu hỏi thứ ba:

Thưa Thầy kính yêu,

Tôi có bị phí hoài năng lượng bằng việc nhìn vào huyền bí như cách thám hiểm không gian bên trong không?

Mark, huyền bí dành cho người ngu. Thượng đế không bị giấu kín; Thượng đế được biểu lộ rất nhiều. Ngài ở khắp chốn: việc hót của chim, việc nở trong hoa. Ngài là mầu lục trong cây cối, mầu đỏ trong hoa hồng. Ngài đang thở trong bạn. Ngài đang nói qua tôi và đang nghe qua bạn ngay chính khoảnh khắc này. Nhưng bạn không muốn thấy điều hiển nhiên.

Con người có mối quan tâm rất bệnh hoạn vào điều huyền bí. Huyền bí nghĩa là cái bị giấu kín. Con người muốn quan tâm vào cái bị giấu kín - và chẳng có gì bị giấu kín cả! Khi có liên quan tới Thượng đế thì chẳng cái gì bị giấu kín. Cứ mở mắt bạn ra và ngài đang đứng trước bạn. Im lặng và bạn sẽ nghe thấy tiếng nói tĩnh lặng, nhỏ bé bên trong bản thân mình. Sao phải đi vào huyền bí để thám hiểm không gian bên trong? Sao không đi thẳng vào không gian bên trong? Huyền bí vô nghĩa nhiều thế, và chẳng có tận cùng cho nó bởi vì nó tất cả đều là bịa đặt. Nó là hư cấu tôn giáo. Cũng như có hư cấu khoa học, huyền bí là hư cấu tôn giáo. Nếu bạn yêu hư cấu, điều đó hoàn toàn tốt. Nhưng thế thì đừng nghĩ rằng bằng việc đọc hư cấu khoa học bạn đang nghiên cứu khoa học. Và đừng tin vào hưu cấu khoa học, và đừng hành động từ niềm tin đó; bằng không bạn sẽ chấm dứt trong nhà thương điên.

Huyền bí đích xác giống như hư cấu khoa học. Mọi người thích hư cấu; không có gì sai trong nó, nhưng bạn nên biết rằng nó là hư cấu. Tận hưởng đi, nhưng đừng coi nó là nghiêm chỉnh.

Vào thời Phật đã có tám bậc thầy vĩ đại. Mahavira là người nổi tiếng - ông ấy là bậc thầy chứng ngộ cuối cùng của tín ngưỡng của người Jainas. Ông ấy thường nó có ba địa ngục. Một trong các đệ tử của ông ấy trở thành kẻ phản đạo, đã phản bội ông ấy, tự tuyên bố bản thân mình là thầy, và ông ta bắt đầu nói về bẩy địa ngục. Ông ấy hay nói với mọi người, 'Mahavira không biết nhiều; ông ấy chỉ biết có ba địa ngục còn tôi biết bẩy. “Và một cách tự nhiên mọi người bị ấn tượng. Mahavira chỉ nói ba địa ngục còn ông ấy nói về bẩy!

Một bậc thầy lớn là Sanjay Belattiputta, người đương đại khác của Phật. Ông ấy phải đã là một người kiểu gì đó giống tôi - không nghiêm chỉnh. Ông ấy bắt đầu nói về bẩy trăm địa ngục. Ông ấy nói, 'Cái ông Gosalak này đang nói về cái gì vậy? - chỉ có bẩy thôi sao? Có bẩy trăm đấy, và có bẩy trăm cõi trời nữa.'

Ông ấy đùa, nhưng mọi người rất ấn tượng. Đây dường như là người đúng, người đã đi sâu thế vào trong huyền bí.

Có lần một tín đồ của Radhaswami, một giáo phái nhỏ bị giới hạn trong khu vực gần Agra, tới gặp tôi. Tôi ở Agra. Ông ta là một loại tu sĩ, và ông ta nói, 'Ông có biết không? - thầy chúng tôi đã nói có mười bốn bình diện của sự tồn tại.'

Tôi nói, 'Có mười bốn thôi à?'

Ông ta nói, 'Ông ngụ ý gì, 'Có mười bốn thôi à'?

Còn có nữa à?'

Tôi nói, 'Chắc chắn.'

Ông ta nói, 'Nhưng thầy chúng tôi đã nói chỉ có mười bốn thôi. Mohammed đã đạt tới chỉ tầng mười ba, “ông ta nói - ông ấy đã mang tới tấm bản đồ - 'Kabir và Nanak đã đạt tới tầng thứ năm. Và Mahavira và Phật lên tới tầng thứ bẩy, “vân vân và vân vân. Nhưng chưa bao giờ có người khác đã đạt tới tầng thứ mười bốn ngoại trừ cái gọi là thầy của ông ta.

Tôi nói, 'Tôi biết thầy ông. Tôi đã thấy ông ấy đang vật lộn ở tầng thứ mười bốn. Ông ấy cố vất vả đấy, nhưng ông ấy không thể ra khỏi tầng đó được. Tôi biết điều đó bởi vì tôi ở tầng thứ mười lăm. Có mười lăm bình diện của sự tồn tại.'

Ông ta nói, 'Nhưng thầy là người đầu tiên.... “Và ông ta ấn tượng lắm. Khi ông ta ra đi ông ta chạm chân tôi và ông ta nói, 'Thầy đã để lộ bí mật mới.'

Tôi nói, 'Đừng có ngu. Tôi chỉ đùa đấy! Chỉ có hai loại người: người không nhận biết và người nhận biết. Người nhận biết không có cấp bậc rằng người này nhiều nhận biết hơn người khác, rằng ai đó ở tầng thứ năm, ai đó ở tầng thứ bẩy, ai đó ở tầng thứ chín, ai đó ở tầng mười bốn. Không có cao hơn và thấp hơn trong nhận biết. Nhận biết đơn giản là nhận biết.'

Nhưng ông ta không mấy quan tâm tới điều đó. Ông ta quan tâm nhiều hơn tới việc tôi ở bình diện thứ mười lăm.

Mọi người quan tâm tới hư cấu tôn giáo.

Mark, đừng phí thời gian của bạn vào huyền bí, trừ phi bạn quan tâm tới tiểu thuyết, hư cấu. Thế thì điều đó là được, thế thì không có vấn đề gì....

Diễn giả về môn huyền bí đang cảnh báo chủ đề của mình về biểu hiện siêu nhiên. 'A, các bạn ơi, “ông ta kêu lên, một cái nhìn sốt sắng tận tuỵ làm sinh động khuôn mặt ông ta. 'Nếu các bạn có thể được làm cho tin tưởng! Nếu duy nhất thế giới này dừng việc đùa cợt của nó và đi tới nhận ra rằng sự trừng phạt từ Bến bờ Huyền ảo xảy ra mọi lúc.'

Diễn giả này nhìn qua các khuôn mặt thính giả để tìm những linh hồn thông cảm, người đồng ý với triết lí của ông ta.

'Tôi đã kể cho các bạn về kinh nghiệm riêng của tôi, “ông ta tiếp tục, 'nhưng chắc chắn một trong các bạn cũng đã có trao đổi trực tiếp với linh hồn người đã khuất. Nếu có người nào như vậy ở đây trong khán giả này, người đã có tiếp xúc với ma, tôi rất ngưỡng mộ nếu người đó đứng dậy.'

Từ chỗ ngồi của mình ở hàng trước, bà Faigel Frume đứng lên trên bàn chân mình. 'Tôi, “bà ấy nói to. 'Kinh nghiệm như thế tôi có mà các ông sẽ không tin được.'

'Điều này rất đáng hài lòng, “diễn giả vui sướng nói khi tiếng vỗ tay đã giảm xuống. 'Chú ý, một nhân chứng tình nguyện; một người hoàn toàn xa lạ với tôi, đứng lên để đưa ra bằng chứng của người đó. Thưa quí bà thân mến, tôi hiểu bà nói rằng bà đã trong tiếp xúc với ma phải không ạ?'

'Tiếp xúc với nó sao? “bà Frume nói vọng lại. 'Thậm chí còn hơn thế. Khi tôi còn là cô gái nhỏ ở Nga một trong chúng đâm đầu vào tôi làm cho tôi thâm tím đen.'

'Ma đâm vào bà sao?'

'Ma à, ông nói thế à? Kì quái chưa! Tôi tưởng ông nói con mã!'

Đừng phí thời gian của bạn vào ma và dê. Nếu bạn muốn thám hiểu không gian bên trong, thì thám hiểm không gian bên trong. Làm sao huyền bí vào được? Đó là cách trốn khỏi không gian bên trong, không phải là thám hiểm nó. Đó là cách giữ bản thân bạn dính líu vào cái cực kì vô nghĩa! Và thượng đế học, đặc biệt trong thời đại này, đã để lộ ra nhiều điều vô nghĩa thế: hàng trăm cuốn sách và đủ mọi thứ ngu xuẩn. Mọi người khờ dại tới mức họ sẵn sàng tin vào bất kì cái gì.

Con người ngày nay tồn tại trong một loại chân không. Tôn giáo cũ đã chết hay gần như chết. Hoặc chúng đã chết hoặc chúng đang hấp hối; do đó những tín ngưỡng mới đang mọc lên ở mọi nơi, và tất cả những tín ngưỡng mới này đều cần hư cấu mới để cám dỗ bạn.

Tôi không thể cho bạn hư cấu huyền bí nào được. Tôi không quan tâm tới bất kì cái gì huyền bí. Tôi là người ngay trên đất bằng. Tôi đơn giản phát biểu các sự kiện. Tôi không muốn trang điểm chúng. Tôi không muốn tạo ra ảo tưởng trong tâm trí bạn; tôi không muốn tạo ra phóng chiếu trong tâm trí bạn. Nỗ lực của tôi ở đây là để giúp bạn vượt ra ngoài tâm trí và mọi điều huyền bí và bí truyền, thượng đế học, nhân loại học - và có nhiều trường phái thế. Bạn có thể tạo ra trường phái riêng của mình; không cần tin vào trường phái của bất kì ai khác, bạn có thể tạo ra trường phái riêng của mình. Tất cả những gì bạn cần chỉ là bút chì và giấy; bạn có thể cứ viết ra hư cấu riêng của mình. Điều đó sẽ là chứng ngộ xa hơn nhiều. Ít nhất nó sẽ là cái gì đó sáng tạo. Thế rồi đưa bản sao của bạn cho ai đó, và bạn sẽ tìm thấy vài người tin. Thế thì bạn sẽ biết cách mọi người cứ tin vào đủ mọi thứ.

J. Krishnamurti được các nhà thượng đế học nuôi lớn. Ông ấy được cho ăn uống, được bón bằng thìa với đủ mọi loại huyền bí. Ông ấy trở nên chán ngán tới mức khi các nhà thượng đế học sắp sửa tuyên bố ông ấy là thầy giáo của thế giới.... Cái ngày họ tụ tập từ khắp thế giới - sáu nghìn người lãnh đạo của thượng đế học - khi họ yêu cầu Krishnamurti tuyên bố, ông ấy đứng dậy và nói, 'Tôi giải tán tổ chức này. Tôi không là thầy giáo của ai cả. Tôi được kết thúc với nó rồi, và tôi không muốn nói gì thêm nữa!'

Họ bị choáng, nhưng khi tôi xem xét điều đó, đó là kết luận logic. Trong nhiều năm ông ấy đã được dạy đủ mọi loại vô nghĩa bởi đủ mọi loại người ngu. Ông ấy phát chán với toàn thể vấn đề. Nhưng những bà già, và đặc biệt những người già về hưu, lại rất quan tâm. Họ chiếm đa số trong các nhà thượng đế học - người về hưu và những bà già người bây giờ chẳng có gì khác để làm - và họ tụ tập lại và nói những điều vô nghĩa về ma và về các bậc thầy Tây Tạng, người tới từ không trung, và về các bức thứ mà Thầy K.H.... Bây giờ không ai biết

K.H. này là ai cả. Tên đầy đủ của ông ấy là Koot Humi. Cái đó nữa, chẳng ai biết nó nghĩa là gì. Bạn càng ít hiểu, càng tốt.

Koot Humi - viết tắt K.H. - thường hay viết các lá thư, đến cuối cùng người ta mới tìm ra rằng những thư đó đã được đích thân bà Blavatsky viết. Một người phục vụ thường ẩn mình trên mái nhà - cứ nghĩ mà xem, ở ngay trên mái của Phòng Phật! - và có những lỗ nhỏ từ đó, khi các nhà thượng đế học đang ngồi với mắt nhắm chờ đợi Koot Humi, ông ta sẽ thả bức thư xuống.

Bây giờ, mọi người ngu thế... Chỉ tờ giấy thường - họ có thể đã thấy nhãn hiệu nó là gì, nó đã được chế tạo ở xưởng nào - mực thường, và chữ viết tay là của Blavatsky. Thế rồi bức thư này sẽ được đọc, và những bức thư đó được thu thập lại, và chúng là kho báu lớn. Nhưng ở toà thượng thẩm đã có vụ kiện chống lại một trong những nhà thượng đế học lớn, Leadbeater. Ông ấy là đồng sự của Annie Besant, và ông ấy đã bị nghi ngờ đồng dục. Chỉ là lão già dơ dáy, có vậy thôi!

Cho nên có vụ kiện ở toà thượng thẩm chống lại ông ta, và trong vụ kiện đó người phục vụ của ông ta đã thú nhận rằng mình là người thường ẩn trên mái nhà. Người này tới và chỉ cái lỗ và chỗ người đó thường ẩn, và mọi thứ bị khám phá ra. Dầu vậy, mọi người cứ đọc những bức thư đó tin rằng Koot Humi đã viết chúng.

Khi mọi người muốn tin, khi họ cảm thấy trống rỗng, niềm tin nào đó được cần tới. Họ níu bám lấy bất kì cái gì, họ không lắng nghe... họ không lắng nghe trái tim riêng của họ. Họ chỉ cần niềm tin; cho nên bất kì ai đều sẵn sàng cung cấp điều đó. Bất kì chỗ nào có cầu đều có cung. Mọi người cần hư cấu, cho nên có những người khác - người láu cá, tinh ranh - người cứ cung cấp hư cấu.

Ở một trường Cơ đốc giáo, bé Hans được yêu cầu cho ví dụ về mệnh đề phụ thuộc.

'Mèo nhà con mới đẻ mười mèo con, “nó đáp, 'tất cả chúng đều là người Cơ đốc giáo tốt.'

'Tuyệt vời, “thầy giáo nó. 'Con hiểu sâu về văn phạm cũng như tôn giáo của chúng ta.'

Tuần sau giám mục tới thăm trường và thầy giáo gọi Hans.

'Mèo nhà con mới đẻ mười mèo con, “Hans nói, 'tất cả chúng đều là sannyasin tốt.'

'Đó không phải là điều con đã nói tuần trước! “thầy giáo cáu kỉnh nói.

'Dạ vâng, “Hans đáp, 'nhưng mèo con nhà con bây giờ mở mắt rồi.'

Tỉnh táo hơn chút ít, quan sát hơn chút ít. Có những người lừa dối khắp xung quanh; bạn có thể dễ dàng bị lừa.

Morrissey, người có tài nói tiếng bụng, đang trên đường đi xuống quán rượu để uống rượu thì một con chó xù lớn đi vào cạnh anh ta.

Họ đi vào, người nói tiếng bụng gọi một cốc rượu scotch, và để gây cười anh ta nhìn vào con chó và nói, 'Này, mày có thứ uống thường lệ không?'

'Không, cám ơn, tôi đã ăn đủ buổi sáng rồi, “con chó nói.

Ông chủ quán sửng sốt. Ông ấy đề nghị mua con vật năm mươi đô la.

'Dạ không, thưa ông! “Morrissey nói. 'Tôi đã mua nó từ khi nó là chó con.'

'Tôi sẽ mua nó một trăm đô la! “người đứng quầy nói.

Morrissey lắc đầu. Khi đề nghị lên tới năm trăm đô là thì người nói tiếng bụng vồ lấy tiền và nhắm ra cửa.

'Thôi được, “anh ta nói thêm, 'chăm sóc nó cho cẩn thận vào. “Và với cái nhìn cuối cùng vào con chó, 'Vĩnh biệt, anh bạn cũ! “anh ta kêu lên.

'Anh bạn cũ, kẻ lừa đảo ơi! “con chó nói. 'Sau điều anh vừa làm tôi sẽ không bao giờ nói với người khác chừng nào tôi còn sống!'

Cẩn thận về người tinh ranh, họ ở khắp xung quanh. Đừng bị khai thác. Nhân loại đã bị khai thác đủ lâu rồi bởi những người tinh ranh và người láu cá; đã đến lúc đặt dấu chấm hết cho điều đó. Chín chắn lên thêm chút ít đi.

Nếu bạn muốn thám hiểu không gian bên trong, thiền đi. Lắng nghe điều Phật nói: Làm yên tĩnh tâm trí, phản ánh, quan sát, và mọi bóng tối sẽ biến mất theo cách riêng của nó, và bạn sẽ đầy ánh sáng.

Câu hỏi thứ tư:

Thưa Thầy kính yêu,

Chuyện đùa của thầy làm chúng tôi xa ra các tu sĩ hơn một chút.

Thưa Thầy kính yêu, tôi hân hoan với sự tồn tại bởi vì chứng ngộ của thầy! Tôi cảm thấy thoải mái được ở đây, ở nhà sau nhiều năm tìm kiếm.

Deva Chintana, tôi tiếc nếu điều đó làm tổn thương bạn. Tôi biết.... Deva Chintana đã từng là một ni. Cô ấy đã dũng cảm. Cô ấy đã vứt bỏ tu viện và trở thành sannyasin. Và chuyện đùa của tôi về các tu sĩ phải có vẻ hơi chút khắc nghiệt với cô ấy, cũng là tự nhiên. Tôi phải nghĩ tới cô ấy. Tôi sẽ cẩn thận hơn trong tương lai, Chintana.

Chuyện đùa cho bạn:

Giáo hoàng chết... và một cách tự nhiên được giả định là ông ấy sẽ lên cõi trời. Cho nên, ăn vận trong bộ quần áo lộng lẫy của giáo hoàng, ông ấy bước thẳng tới Ngọc Môn, lướt qua Thánh Peter, và thẳng tới lối vào.

'Này, ông! Ông đi đâu đấy? “Thánh Peter quát lên, và hai thiên thần gác bước tới cản đường.

'Trông-a đây, “giáo hoàng nói. 'Ta-a là giáo-a hoàng và ta....'

'Ai?'

'Giáo-a hoàng!!! Ta-a là giáo-a hoàng nhà-a thờ Cơ đốc giáo-a và ta muốn lên cõi trời.'

'Giáo hoàng á? “Thánh Peter nói. 'Chưa bao giờ nghe thấy ông. Chúng tôi không có ai có tên đó trong sổ, có không, Gabriel? Không, rất tiếc thưa ngài, ông không thể vào được.'

'Này, lại đây! Ta-a là giáo-a hoàng! Ông để ta vào đi. Hỏi-a Thượng đế-a Cha mà xem - ông ấy biết ta!'

Thánh Peter gọi Thượng đế Cha: 'Này, Thượng đế, đây là Thánh Peter - bảo vệ gác cổng. Rất tiếc quấy rầy ông nhưng có một anh chàng ở đây tự xưng mình là giáo hoàng và muốn vào bên trong - nói xem ngài biết ông ta không.'

'Ai thế? “Thượng đế Cha hỏi. 'Giáo hoàng.'

'Ai?'

'Tôi nghĩ đó là điều ông ấy nói. “'Không, chưa bao giờ nghe tới ông ấy.'

'Rất tiếc, giáo hoàng - Thượng đế Cha nói ông ấy không biết ông.'

'Cái gì? Nhưng nghe đây, tôi-a là giáo-a hoàng-a. Ông ấy phải biết tôi chứ! Nhìn-a đây, ông hỏi Thượng đế Con xem. Chắc chắn ông ấy biết tôi - tôi-a là đại diện của ông ấy ở thế gian-a - ông ấy phải-a biết tôi!'

Thánh Peter gọi Thượng đế Con, nhưng câu trả lời vẫn như thế: 'Giáo hoàng à? Không, tôi chưa bao giờ nghe nói về ông ta!'

Giáo hoàng thất vọng: 'Thôi-a, ông giúp tôi-a đi. Gọi-a Thánh thần linh thiêng - chắc là ông ấy biết tôi! Tôi-a là giáo-a hoàng-a - giáo hoàng của nhà thờ-a Cơ đốc giáo-a, đại diện tâm linh của Jesus Christ-a ở thế gian-a!! Ông ấy phải biết tôi!'

Thánh Peter gọi Thánh thần linh thiêng. 'Hừmmm, giáo hoàng, ông nói thế à! “Thánh thần linh thiêng đáp. 'Hừm, vâng, ta đã nghe nói cái tên đó đâu đó trước đây.... Đợi một phút! Ông ta là đồ con hoang cứ lan truyền tin đồn về ta và Mary Đồng trinh. Bảo ông ta xuống địa ngục!'

Chintana, tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Nhưng tu sĩ là tu sĩ; họ là những người xấu nhất trên thế gian, tinh ranh nhất và thấp kém nhất, mặc dầu dáng vẻ của họ là hoàn toàn khác.

Và tôi không nói rằng không có vài người tốt. Vài người tốt cũng bị mắc vào mạng, nhưng những người tốt đó đều ngây thơ. Những người tốt đó đều khờ dại, những người tốt đó đều dễ bị khai thác.

Nhân loại phải gạt bỏ giới tu sĩ, chỉ thế thì mới có thể có tôn giáo. Họ đã rất phá hoại. Chính bởi vì họ mà thế giới này vẫn chưa có tính tôn giáo. Họ đã phân chia nhân loại thay vì làm nhân loại thành một toàn thể. Nhiều máu đã bị chảy ra nhân danh tôn giáo hơn nhân danh bất kì cái gì khác. Thực tế, tôi không thực khắt khe với họ đâu, tôi rất mềm mỏng với họ. Họ cần bị đánh mạnh hơn. Và khi tôi đánh họ, tôi không thực sự đánh họ đâu, mà chỉ đơn giản đánh vào ước định của bạn.

Tôi phải làm gì với giáo hoàng hay shankaracharya hay imam hay Ayatollah Khomeiniac? Tôi chẳng có liên quan gì tới những người này. Nhưng khi tôi đánh họ tôi đơn giản đánh vào xiềng xích bên trong bạn, điều giữ bạn trong tù túng. Chuyện đùa của tôi về các tu sĩ chỉ để giúp bạn thoát ra khỏi nhà tù, cười lên. Tôi không muốn việc thoát khỏi nhà tù trở thành chuyện nghiêm chỉnh, bởi vì nếu nó trở thành chuyện nghiêm chỉnh bạn sẽ bị ảnh hưởng bởi nghiêm chỉnh của mình và bạn sẽ mang tải trọng đó đi cùng bạn. Và có mọi nguy cơ rằng bạn sẽ bắt đầu phóng chiếu nghiêm chỉnh của bạn lên tôi.

Tôi có thể giải phóng bạn khỏi tu sĩ rất dễ dàng, nhưng nguy hiểm là ở chỗ bạn có thể bắt đầu phóng chiếu mọi thứ bạn đã từng phóng chiếu lên tu sĩ, nay lên tôi. Điều đó không phải là tự do chút nào; duy nhất xiềng xích của bạn được thay đổi.

Ai đó khác đã hỏi tôi:
Thưa Thầy kính yêu,

Tôi là kẻ hèn nhát và tôi không thể nhận tính chất sannyas được. Điều gì sẽ xảy ra cho tôi?

Jesus đang trên cây thánh giá, các kẻ trộm ở bên cạnh ông ấy. Bỗng nhiên lính gác biến mất và họ có một mình. Thấy rằng không có ai xung quanh, Jesus nói với hai tên trộm.

'Ăn năn đi, người anh em của ta! “ông ấy nói. 'Ăn năn đi, và vương quốc của Thượng đế sẽ được mở ra cho các ông. Ta sẽ đưa các ông đi cùng ta tới Nhà của Cha ta. Ăn năn đi!'

Một trong những kẻ trộm cúi mình trước Jesus, nói, 'Con ăn năn, lạy Chúa! Xin đưa con đi cùng thầy vào Vương quốc của Thượng đế!'

Kẻ trộm kia quay đầu đi một cách khinh bỉ. 'Chấm dứt chuyện tào lao này đi! “người đó kêu lên.

Jesus khăng khăng, 'Ăn năn đi! Tới chân ta! “'Đéo cần! “trên trộm đáp.

Jesus nhìn anh ta một cách từ bi, và nói, 'Không may rồi, anh bạn! Ông sẽ không có trong bức tranh lưu niệm, có vậy thôi!'

Cho nên đừng lo nếu bạn không là sannyasin. Nếu bạn không thể thu được dũng cảm để là sannyasin, bạn sẽ không ở trong bức tranh lưu niệm đâu, có vậy thôi. Đừng coi điều đó là nghiêm chỉnh.

Toàn thể nỗ lực của tôi ở đây là để làm cho tính chất sannyas là không nghiêm chỉnh nhất có thể được. Tôi không muốn trở thành giáo hoàng hay shankaracharya. Tôi không muốn trở thành cái thay thế cho bạn, vật thay thế cho bạn. Tôi không muốn trở thành hình ảnh người cha của bạn. Tôi đơn giản là người bạn.

Do đó bài nói của tôi không phải là thuyết giảng tôn giáo bình thường. Tôi chỉ tán gẫu. Chúng không phải là cẩm nang, chỉ là tán gẫu!

Đủ cho hôm nay.


Mục lục chính

Giấy phép Creative Commons

Hiện tại Ducbinh.top cung cấp dịch vụ:
✅ Tạo địa điểm google map, đưa thương hiệu bạn lên bản đồ.

Bài Liên Quan



Một số lưu ý khi bình luận

Mọi bình luận sai nội quy sẽ bị xóa mà không cần báo trước (xem nội quy)

Bấm Thông báo cho tôi bên dưới khung bình luận để nhận thông báo khi admin trả lời

Để thêm biểu tượng cảm xúc hãy xem Bảng Mã trước nhé