Đứa Trẻ Nổi Loạn - Osho




Đứa Trẻ Nổi Loạn - Osho

Phi Tuyết Dịch


Tôi chỉ là một hữu thể người bình thường


– Osho, Ông thực sự là ai?

– Tôi chỉ là chính mình. Không là kẻ tiên tri, không là Messiah (Đấng cứu thế), không là Christ. Chỉ là một con người bình thường. Giống như bạn.

– Ồ, không phải hoàn toàn như thế!

– Đúng. Không hoàn toàn như thế! Bạn vẫn còn ngủ, nhưng cái đó không khác biệt bao nhiêu. Trước đây, tôi cũng đã ngủ; một ngày kia, bạn sẽ có thể tỉnh dậy. Bạn có thể tỉnh dậy ngay khoảnh khắc này, không ai ngăn cản được điều đó. Cho nên sự khác biệt cũng không có gì đáng kể.

(Từ một cuộc phỏng vấn với Robert Green, California)

Tôi chưa bao giờ là người “tâm linh” theo cái nghĩa mà bạn thường hiểu. Tôi chưa bao giờ đi lễ đền, hoặc đi nhà thờ, hoặc đọc kinh điển hoặc theo những pháp môn tu tập nào đó để tìm ra chân lý, hoặc phụng thờ Thượng đế, hoặc nguyện cầu Thượng đế. Đó không phải là cách của tôi chút nào. Do vậy, chắc chắn bạn có thí nói rằng tôi không đang làm một cái gì “tâm linh”. Nhưng đối với tôi, tính tâm linh có một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó cần một cá tính trung thực. Nó không chấp nhận bất cứ loại lệ thuộc nào. Nó tạo ra một sự tự do cho chính mình, bất luận phải trả giá nào. Nó không bao giờ ở giữa đám đông, nhưng một mình, bởi vì đám đông chưa bao giờ tìm thấy bất cứ chân lý nào. Chân lý đã từng được tìm thấy chỉ trong sự cô độc của con người.

Do vậy, tính tâm linh, theo quan niệm của tôi, có một nghĩa khác với ý tưởng của bạn về nó. Những câu chuyện về thời thơ ấu của tôi, nếu bạn có thể hiểu chúng. Hãy lắng nghe và có tìm những phẩm chất nào đó, không chỉ là câu chuyện, mà phẩm chất nội tại nào đó, nó chạy như một sợi chỉ mỏng qua suốt tất cả những tự thuật này. Và cái sợi chỉ mỏng xuyên suốt đó là “tính tâm linh”.

Tính tâm linh, đối với tôi, chỉ đơn giản có nghĩa là phát hiện ra chính mình.

Tôi không bao giờ cho phép bất cứ ai làm công việc này thay tôi – bởi vì không ai có thể làm công việc này thay cho bạn; bạn phải tự làm lấy cho mình.



Đứa trẻ nổi loạn - Osho

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  

63. Triết học
62. Kẻ lông bông
61. Việc làm
60. Kẻ ưa tranh luận
59. Người kể chuyện
58. Bầu cử
57. Độc lập của Ấn Độ.
56. Chính trị
55. Thuốc lá
54. Lạc trong hố đen
53. Ngày học cuối
52. Bài quốc ca
51. Bí mật là không sợ hãi
50. Đội mũ
49. Môn địa lý
48. Cái bàn
47. Cửa sổ
46. Thưởng hay phạt, chỉ là góc nhìn
45. Sách
44. Chờ đợi cái chết
43. Những đám tang
42. Cái chết
41. Kẻ trộm
40. Mê tín
39. Hội chợ
38. Cắn rứt lương tâm
37. Bóng đá để chơi, không phải để xem
36. Kịch hay luôn ở sau sân khấu
35. Masta Baba: Người nghệ sĩ thực thụ
34. Pagal Baba: Người lang thang
33. Mahatma Bhagwandin: Cuốn bách khoa toàn thư
32. Magga Baba: Người ăn xin
31. Mathatma Gandhi - Tay nhà buôn
30. Nữ thần phù thủy
29. Bản sao
28. Những câu hỏi
27. Bản vẽ Thiên đường
26. Tượng đá và Thượng đế.
25. Quyền lực mềm
24. Giờ giới nghiêm
23. Lời phàn nàn
22. Buổi học đầu tiên
21. Trường học hay nhà tù
20. Quyền nói "Có" và quyền nói "Không”
19. Kính trọng
18. Ngủ
17. Trèo cây
16. Trang phục
15. Tóc
14. Sự thật phải được tưởng thưởng
13. Cha - Dada
12. Ông nội: Baba
11. Mẹ
10. Lễ cưới của hai đứa trẻ
09. Cuộc hội ngộ đầu tiên với cái chết
08. Thánh nhân phân-bò
07. Văn minh, rồi sao ?
06. Tôn giáo nên là thứ riêng tư
05. Ông bà ngoại: Nana, Nani
04. Một đứa trẻ cô độc
03. Ngôi làng của những phúc lành
02. Thượng đế khắp xung quanh
01. Tiền kiếp
Tôi chỉ là một hữu thể người bình thường

Epub: https://drive.google.com/open?id=1bwPZpAYgT38EdHCm8UGMBh5qIYt4y9S-

63. Triết học

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
63. Triết học

Khi tôi thi đậu kỳ thi đại học, cả nhà tôi đã rơi vào sự hỗn loạn lớn bởi vì tất cả đều muốn thứ gì đó ở tôi. Ai đó muốn tôi trở thành một bác sĩ, ai đó muốn tôi trở thành một nhà khoa học, ai đó khác lại muốn tôi trở thành một kĩ sư... Bởi vì những công việc này ở Ấn Độ đều là những công việc rất được trọng vọng và kiếm được rất nhiều tiền. Bạn sẽ trở nên giàu có, bạn sẽ nổi tiếng, bạn sẽ được tôn vinh.

Nhưng tôi nói: "Con định sẽ học triết học."

Tất cả họ đều nói: "Thật vớ vẩn! Không người đàn ông có trí khôn nào mà lại đi học triết học cả. Con định sẽ làm gì sau đó? Sáu năm lãng phí trong trường đại học để học thứ mà không ai cần đến. Thứ đó không mang lại bất cứ giá trị nào hết, con sẽ không kiếm được dù chỉ một công việc cỏn con."

Họ nói đúng. Ở Ấn Độ, nếu bạn muốn xin làm một công việc nhỏ nào đó như là thư kí trong một bưu điện chẳng hạn, thì trình độ chuyên môn của bạn cũng chỉ cần đậu tốt nghiệp là đủ. Và nếu như bạn lại còn có một bang cử nhân triết học, đứng đầu trường đại học hay thậm chí nếu bạn có nhiều huy chương vàng các cuộc thi đi chăng nữa: Bạn sẽ bị từ chối. Bởi vì những thứ đó là quá nhiều, bạn sẽ bị loại, bạn sẽ bị coi là một người khó nhằn. Một thư kí không nên là một nhà triết học, nếu không thì sẽ sinh ra rất nhiều rắc rối không cần thiết.

Vậy nên họ bảo tôi: "Con sẽ phải chịu thua thiệt cả đời con. Hãy nghĩ lại đi.”

Tôi nói: "Con không bao giờ cần suy nghĩ, con biết rõ điều đó. Con luôn nhìn thấy rõ ràng mọi thứ. Và đây không phải vấn đề về sự lựa chọn vì con biết rõ thứ con muốn học là gì. Nó không phải là vấn đề về việc cân nhắc xem ngành nghề nào thì mang lại nhiều lợi nhuận hơn. Thậm chí nếu thứ con muốn học sẽ khiến con trở thành một kẻ ăn xin, con vẫn muốn học triết học.”

Họ không còn gì để thuyết phục nên họ đành hỏi: “Nhưng lý do khiến con muốn học triết học là gì?”

Tôi nói: “Lý do là con muốn dùng cả cuộc đời con để chiến đấu chống lại triết học. Nên con cần phải biết mọi thứ về nó trước.”

Họ nói: “Chúa tôi! Đây là ý tưởng .của con sao? Chúng ta không bao giờ có thể hình dung rằng một người muốn học triết học bởi vì anh ta muốn chống lại triết học cả đời anh ta.”

Nhưng họ biết tôi điên mà nên họ nói: “Chúng ta đã tính tới những chuyện tương tự thế này. Chúng ta biết không bao giờ con nghe mọi người cả nhưng lần này thôi...” họ vẫn cứ cố thuyết phục tôi “Vẫn còn thời gian, con có thể tiếp tục suy nghĩ về nó. Trường đại học sẽ mở cửa trong một tháng nữa. Con vẫn còn thời gian suy nghĩ.”

Tôi nói: “Một tháng, một năm hay một đời cũng không khác biệt gì, bởi vì con không có bất cứ sự lựa chọn nào khác. Nó là Sự-lựa-chọn-trách-nhiệm của con.”

Một trong những người chú của tôi, người đã từng tốt nghiệp đại học, nói: “Hoàn toàn không có cách nào để nói chuyện với thằng nhóc này. Nó dùng những từ dường như không mang nghĩa gì cả: sự lựa chọn, trách nhiệm, nhận thức... những từ này thì liên quan gì đến cuộc sống chứ? Cháu cần tiền, cháu sẽ cần một ngôi nhà, cháu sẽ phải chu cấp cho một gia đình...”

Tôi nói: “Cháu không định có một gia đình. Cháu không định có một ngôi nhà và cũng không định nuôi ai hay chu cấp cho ai cả.”

Và tôi đúng là đã không nuôi ai cũng như không có bất cứ ngôi nhà nào cho tới giờ. Tôi là người đàn ông nghèo nhất trên thế giới.

Họ không thể ép buộc tôi trở thành một bác sĩ, kĩ sư, nhà khoa học, nhưng tất cả họ đều rất tức giận. Đặc biệt cha tôi, ông ấy muốn tôi trở thành một kĩ sư hay một bác sĩ. Tôi đơn giản từ chối. Tôi nói: “Con chỉ định học triết học bởi vì con phải chiến đấu chống lại triết học cả đời con.”

Ông ấy nổi: “Điều này thật quá vô lý. Nếu con muốn chống lại triết học tại sao con lại phải phí sáu năm học về nó?”

Tôi nói: “Nếu không học về triết học con không thể chiến đấu với nó đúng cách được. Con phải học triết học. Con thích cái cách triết học lý luận và con muốn đi sâu vào bên trong những lý luận ấy với tất cả những triết lý mà nó có thể đưa ra. Nhưng con sẽ chiến đấu chống lại nó tới cùng, bởi vì theo sự hiểu biết của con thì không hề có một nhà triết học nào từng giác ngộ cả. Họ chỉ là những người chơi trò chơi với từ ngữ, luyện tập với lý luận, họ không bao giờ tiếp cận được những thứ phía trên đầu óc của họ. Họ có thể có một công việc hoành tráng lớn lao với trí óc nhưng họ vẫn còn bị mắc kẹt lại với trí óc.”

Cha tôi đã hăm dọa tôi: “Nếu con cứ nhất quyết chọn học triết học thì hãy nhớ chúng ta sẽ không chu cấp tài chính cho con.”

Tôi nói: “Điều đó cha không cần phải nhắc. Con không định nhận sự chu cấp của cha theo bất cứ cách nào, bởi vì khi con đã chọn nơi con muốn đến thì chính con cũng sẽ tự tìm ra con đường để tới đó. Con đã không chọn con đường cha muốn, nên con sẽ không để cha phải bận tâm về con đường của con. Tại sao con lại cần cha chu cấp tài chính chứ? Thậm chí nếu cha cho con, con cũng sẽ từ chối.”

Họ bị sốc. Họ không thể tin làm cách nào mà tôi lại xoay xở được, nhưng tôi đã xoay xở được. Hàng đêm tôi thức để làm thêm nhiều công việc nhằm kiếm tiền trang trải và ban ngày thì tôi đến trường. Và ở giữa hai khoảng đó, bất cứ khi nào có thế tìm thấy thời gian trống, tôi sẽ ngủ.

Cuối cùng họ lại bắt đầu cảm thấy có lỗi. Cha tôi đã viết thư cho tôi rằng “Hãy tha thứ cho ta và hãy chấp nhận sự chu cấp của ta.”

Nhưng tôi luôn gởi trả lại mọi số tiền mà họ mang tới nên một ngày nọ đích thân ông ấy đã đến chỗ tôi và nói: “Con không thể quên đi chuyện cũ sao? Con không thể tha thứ cho ta sao?”

Tôi nói: “Con có thể tha thứ nhưng con không thể quên, bởi vì cha đã ép buộc con làm một việc chỉ vì tiền, chỉ bởi vì tiền. Cha đã quá đặt nặng chuyện tiền bạc. Cha nghĩ về tiền nhiều hơn cha nghĩ về con, và cha đã hăm dọa con. Con không có đòi hỏi gì về tiền bạc từ cha cả. Cha hãy giữ lấy tiền của cha. Con hoàn toàn có thể tự xoay xở được.”



Khi tôi trở thành một giáo sư triết học, đi vòng quanh cả nước gặp gỡ những nhà triết học khác và bẽ gãy những luận điệu của họ - làm cái công việc mà ngay từ ban đầu chính nó khiến tôi muốn học về logic và triết học- bởi vì tôi muốn trở nên hiểu biết cặn kẽ kẻ thù của tôi. Chẳng bao lâu thì không còn một ai sẵn sàng nhận lời thách đấu của tôi nữa cả.

Sau đó gia đình tôi bắt đầu cảm thấy có lỗi hơn nữa, cảm giác rằng thật là tốt khi họ không thể ép tôi trở thành một bác sĩ, kĩ sư, nhà khoa học. Tôi đã chứng minh rằng họ đã sai. Họ bắt đầu cầu khẩn: “Con hãy tha thứ cho chúng ta”

Tôi nói: “Không vấn đề gì mà phải tha thứ cả, bởi vì con chưa bao giờ xem trọng lời khuyên của mọi người. Con chưa bao giờ bận tâm tới lời khuyên của mọi người cả! Bất cứ gì con muốn làm, con đều đã làm rồi, mặc dù mọi người đều chống lại con. Vậy nên đừng cảm thấy có lỗi. Con giả vờ nghe các người nhưng không phải là lắng nghe, con chưa bao giờ xem trọng lời khuyên của các người. Vì con luôn có quyết định của riêng con rồi, nó là một phần sự quyết đoán của con.”

Tôi luôn là một kẻ bất tuân như thế.

Thế nên hãy nhớ rằng; dù tôi là kẻ bất tuân nhưng khi tôi nói "bất tuân", tôi không có ý là thay thế phục tùng bằng bất tuân. Làm như vậy chẳng giúp bạn khá lên được. Tôi dùng từ “bất tuân” để bạn hiểu rõ rằng chính bạn là người quyết định, rằng bạn phải là nhân tố quyết định cho mọi hành động trong cuộc đời bạn. Và điều đó sẽ đem lại cho bạn sức mạnh vô song, bởi trong tất cả những việc bạn làm, bạn đều có lý do chính đáng cho nó.

Tôi không có chân thành cho bất cứ thứ gì hơn là sự chân thành cho tự do của tôi. Tôi làm mọi thứ vì nó, bằng cách nào không quan trọng vì sau cùng có tự do mới là điều quan trọng nhất. Từ tự do ấy mà bạn sẽ có cá tính riêng, có cuộc đời riêng mà không bị biến thành nô lệ. Mọi người, đặc biệt những người trẻ, thường không có ý tưởng nào về việc cái gì là tốt, là quan trọng vì chúng luôn được mặc định để tin rằng cha mẹ là tốt nhất, quan trọng nhất.

Tôi luôn luôn làm cho điều đó trở thành rõ ràng: “Con không nghi ngờ gì sự quan tâm của mọi người cho con, và con hi vọng mọi người không nghi ngờ sự quan tâm của con cho mọi người. Nhưng có vài điều chúng ta hơi khác biệt. Mọi người có muốn con đồng ý với mọi người về tất cả mọi thứ, bất kể đúng sai hay không? Mọi người có chắc chắn rằng mọi người luôn đúng không? Nếu mọi người không dám chắc chắn, vậy thì xin hãy cho con chút tự do để quyết định theo cách riêng của mình. Ít nhất con sẽ có niềm vui trong việc tự mình ra những quyết định sai lầm, và con sẽ không bao giờ bắt mọi người phải chịu trách nhiệm đâu. Đừng bao giờ thấy có lỗi với những việc con làm, kể cả làm sai chăng nữa.”

Bạn có lẽ cũng đã nhận thức ra một điều nho nhỏ rằng bất cứ những gì cha mẹ nói, họ đều không thể làm. Họ không thể làm hại bạn dù cho họ có đe dọa bạn thế nào. Một khi bạn biết rằng họ chỉ có thể hù dọa bạn mà thôi thì sự hù dọa ấy của họ chẳng còn tác dụng nữa, bạn thậm chí có thể hù lại họ. Bạn có thể hù họ theo nhiều cách khác nhau đến nỗi họ sẽ phải chấp nhận bạn có quyền được làm điều bạn muốn làm.

Đó là những khác biệt của tôi nhưng không có gì là đặc biệt hay cao siêu cả. Và trẻ em thì có thể được dạy, chúng có thể làm mọi thứ bởi vì tôi đã thử làm mọi thứ trong thời thơ ấu của mình rồi.

Nếu cha mẹ thật sự yêu con cái, họ sẽ giúp đứa trẻ trở nên can đảm: can đảm để đứa trẻ thậm chí chống lại chính họ nữa. Họ sẽ giúp bọn trẻ có can đảm để chống lại những giáo viên không tốt, chống lại xã hội hay bất cứ ai mà có ý định phá hủy cá tính của chúng.

Đó là thông điệp của tôi: một nhân loại mới sẽ cần một dạng tâm thức mới và tâm thức này cần những tính chất khác so với tâm thức cũ. Những đứa trẻ được sinh ra trong tâm thức mới sẽ phải được đối xử khác với cách chúng bị đối xử trong hàng thế kỉ qua. Chúng sẽ có can đảm để trở thành chính mình, để trở nên kiên định, tự trọng, tự do. Những tính chất này sẽ thay đổi tính chất của toàn thể cuộc sống. Cuộc sống sẽ trở nên tỏa sáng, sống động hơn và tuyệt đẹp hơn. Nó sẽ có cơ hội để trở thành một thiên đàng thực thụ.

Và sau đó tôi rời thị trấn của cha để đến trường đại học - một chương khác của cuộc đời...

Mục lục chính.

62. Kẻ lông bông

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
62. Kẻ lông bông

Tôi không bao giờ hỏi xin sự hướng dẫn của ai: cả thầy cô hay cha mẹ, và nếu bất cứ sự hướng dẫn nào được cho tôi, tôi luôn vặn lại: "Đây là điều sỉ nhục. Có phải cha mẹ nghĩ rằng con không thể tự mình xoay xở? Con hiểu rằng, cho lời khuyên bảo không phải là một ý định xấu - con cám ơn về điểu đó - nhưng cha mẹ không hiểu một điều, rằng con có khả năng làm nó, tự mình. Hãy đơn giản cho con một cơ hội để chứng tỏ bản lĩnh của con. Xin đừng can thiệp vào."

Trong những năm đó, tôi đã thực sự trở nên một người theo "chủ nghĩa cá nhân" mạnh mẽ, trung kiên. Bây giờ, thật không thể nào xoay chuyển được tôi.

Cửa tiệm của cha tôi thì ở đằng trước nhà, nơi mà gia đình sống. Tại Ấn Độ, nhà và cửa tiệm thường ở cùng một nơi, nên dễ dàng quản lý. Tôi có thói quen đi băng qua cửa tiệm của cha tôi, với đôi mắt nhắm lại.

Ông hỏi tôi: "Đây là điều kỳ lạ. Bất cứ khi nào con băng qua cửa tiệm vào trong nhà, hay từ nhà đi ra" - khoảng cách chỉ độ 5 mét - "con đều nhắm mắt lại. Con đang thực tập nghi thức gì vậy?"

Tôi nói: "Con chỉ đang thực tập, để sao cho cái cửa tiệm này không hủy diệt con như nó đã hủy diệt cha. Con không muốn nhìn thấy nó chút nào cả; con tuyệt đối không quan tâm, hoàn toàn không quan tâm." Và nó là một trong những cửa tiệm vải vóc tầm cỡ nhất tại thành phố đó - những loại vải tốt nhất có thể có được ở đó - nhưng tôi không bao giờ nhìn phía nào, tôi chỉ đơn giản nhắm mắt lại và đi ngang qua.

Ông nói: "Nhưng mở mắt ra, cũng không hại gì mà."

Tôi nói: "Làm sao biết được, người ta có thể bị chia trí. Con không muốn bị xao lãng bởi cái gì cả."

Một cách tự nhiên - tôi là con trai cả của ông - ông muốn tôi giúp ông. Ông muốn tôi, sau khi học xong, trở về quản lý cửa tiệm. Ông đã quản lý tốt; cửa tiệm đã dần dần trở thành một nơi sầm uất. Ông nói: "Dĩ nhiên, ai khác sẽ trông coi nó? Cha mỗi lúc một già thêm; con muốn cha ở đây mãi mãi sao?"

Tôi nói: "Không, con không muốn, nhưng cha có thể về hưu. Cha có những em trai, họ quan tâm đến cửa tiệm, thật ra, họ rất quan tâm - thậm chí, họ còn sợ rằng cha sẽ chuyển giao cửa tiệm lại cho con. Con đã nói với họ, 'Đừng sợ, cháu không phải là kẻ cạnh tranh của các vị.' Cha hãy chuyển giao cửa tiệm này cho những em trai của cha đi."

Nhưng tại Ấn Độ, theo truyền thống, thì đứa con trai cả thừa kế tất cả. Cha tôi là con trai cả; ông thừa hưởng tất cả. Tất cả những gì mà ông có bây giờ, được giả định là của tôi, để tôi trông coi. Đương nhiên, ông lo lắng nhưng không có cách nào khác. Ông có bằng mọi cách để làm cho tôi quan tâm.

Ông thường nói với tôi: "Cho dẫu con trở thành bác sĩ, thì con cũng không thể kiếm được nhiều tiền trong một tháng; như ta có thể kiếm trong một ngày. Nếu con trở thành kỹ sư, con sẽ có lương bổng bao nhiêu? Nếu con trở thành giáo sư đại học - ta có thể mướn những giáo sư của con, không có vấn đề gì. Và con biết, có quá nhiều, hằng nghìn những sinh viên tốt nghiệp, sau tốt nghiệp, những Ph.D, họ đều bị thất nghiệp."

Trước hết, ông cố thuyết phục tôi đừng vào đại học, bởi vì ông rất sợ rằng, việc sống xa nhà sẽ khiến cho tôi hoàn toàn độc lập trong những sau năm. Lúc đó, ông thậm chí sẽ không thể để mắt đến tôi. Ông đã và vẫn đang hối tiếc về bảy năm đầu đời đó khi mà ông đã để tôi sống với ông bà ngoại.

Tôi nói với ông: "Cha đừng sợ. Cái mà cha sợ, đã xảy ra với con: Con đã 'tốt nghiệp' rồi ! Bảy năm đó... Không trường đại học nào được cần đến để làm “hỏng” con thêm được nữa, con đã bị “hỏng” hoàn toàn và thế là đủ. Thật tuyệt vời khi được “hỏng” theo cách ấy, được thoát khỏi bàn tay cha những năm tháng ấy. Những thứ mà cha nói: tiền lương, sự nể trọng, tiền bạc: không có giá trị gì đối với con. Và con sẽ không trở thành bác sĩ hay kỹ sư, nên đừng lo lắng. Thực ra, con dự định sẽ vẫn là một kẻ lông bông suốt đời con."

Ông nói: "Cái đó thậm chí còn tệ hơn. Tốt hơn, con nên trở thành một kỹ sư hay bác sĩ, nhưng tại sao lại là một kẻ lông bông? Đó không phải là một nghề nhưng con lại thích nghĩ về những điều như thế: con muốn trở thành một kẻ lông bông sao? Như thế là sao chứ? Ngay cả những kẻ bông lông cũng cảm thấy bị sỉ nhục nếu con nói 'Bạn là một kẻ lông bông; vậy mà giờ con lại đang nói với chính cha đẻ của mình, rằng suốt đời, con chỉ muốn mình là một kẻ lông bông?"

Tôi nói: "Đó là việc mà con định làm, là cái mà sắp xảy ra."

Ông nói: "Vậy, nếu như con muốn thành một kẻ lông bông, tại sao con lại muốn vào đại học?"

Tôi nói: "Con muốn là một kẻ lông bông có giáo dục, không phải là một kẻ lông bông do yếu đuối và ngu dốt. Con không muốn làm bất cứ cái gì trong đời con chỉ vì sự yếu đuối hay ngu dốt. Bình thường, khi người ta không thể là bất cứ cái gì khác, họ trở thành một kẻ bông lông, nhưng đó không phải là cách của con. Trước hết, con muốn chứng tỏ cho thế giới rằng, con có thể là bất cứ cái gì mà con muốn trở thành, nhưng con vẫn muốn trở thành một kẻ bông lông — do sức mạnh, do quyền lựa chọn của con. Rồi, cho dẫu con là một kẻ lông bông chăng nữa thì con cũng sẽ không là một kẻ lông bông tầm thường. Con sẽ là một kẻ lông bông khả kính. Con sẽ chứng minh sự khả kính không dính dáng gì đến nghề nghiệp của một người cả; sự khả kính nằm ở hành động xuất phát từ sức mạnh, sự sáng suốt, trí tuệ.

"Do vậy, xin hãy nhận biết một cách rõ ràng, rằng con sẽ vào đại học, nhưng không phải để có thể tìm một chỗ làm tốt. Con không sinh ra để làm những điều ngu xuẩn như thể; vả lại, đã có nhiều người để làm những điều đó. Nhưng một kẻ lông bông rất có văn hóa, lịch lãm, có giáo dục, thì rất được cần đến, bởi vì chưa ai từng thấy một người như thế. Có những kẻ lông bông, nhưng họ là những con người hạng xoàng, hạng bét. Họ là những kẻ thất bại. Con muốn, trước hết, tuyệt đối thành công, và rồi đá vào tất cả sự thành công đó, ném đi tất cả, để chỉ là một kẻ lông bông.”

Ông nói: "Ta không thể hiểu cái logic của con, nhưng, nếu con đã quyết định trở thành một kẻ lông bông, thì ta biết không có cách nào để thay đổi con."

Mục lục chính.

61. Việc làm

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
61. Việc làm

Bản ngã muốn bạn làm những việc không cần thiết để chứng tỏ sự tồn tại, rằng nếu bạn không làm công việc nào đó thì sự tồn tại của bạn, định mệnh của bạn sẽ không được hoàn thành.

Đó chính là điều mà cha tôi và các giáo viên khác đã dạy, rằng: "Con phải làm công việc gì đó trong đời con, nếu không thì đời con sẽ chỉ là một kẻ lang thang, một kẻ luôn đi sau cùng, kẻ thất bại."

Tôi nói: "Cũng có thể đó là công việc mà con đã phải ở đây để làm, đó là trở thành một kẻ lang thang! Sao cũng được, cũng nên có một vài người cần thiết trở thành kẻ lang thang."

Một ông thầy giáo, người cứ mãi nói với tôi về chuyện việc làm đã nói: "Thật là mệt khi phải tranh luận với em." Và tôi nói với ông: "Đây chỉ là một cái bẫy của tâm lý học để làm nô lệ hóa con người, bắt họ phải làm những việc gì đó để nuôi dưỡng cái bản ngã của họ, nên nó nói rằng bằng việc lấp đầy những công việc này và người ta sẽ lấp đầy được định mệnh của người ta...”

Tôi nói tiếp với thầy giáo: "Em không có bất cứ định mệnh nào, bởi vì em không thể nhận thức được sự tồn tại này lại có bất cứ định mệnh nào cả. Loại định mệnh nào mà sự tồn tại này lại có thể có chứ? Khi công việc của sự tồn tại được hoàn thành, điều đó có nghĩa rõ ràng là nó sẽ chết, bởi vì không có gì khác cần được làm nữa cả. Mọi thứ đều đã xong, tấm màn được kéo lại.” Tôi nói: "Em không thể thấy bất cứ mục đích nào của những bông hoa, bất cứ mục đích nào của những cái cây, bất cứ mục đích nào của đại dương hay các vì sao."

Sự tồn tại không phải là một công việc, nó là một sự tán dương - một điệu nhảy của năng lượng sẽ luôn tiếp tục và tiếp tục mãi mãi theo những dạng khác nhau, nhưng không bao giờ biến mất. Năng lượng là bất diệt.

Và tôi nói với ông thầy: "Đừng bao giờ đề cập đến việc làm với em nữa. ‘Sự tán dương cuộc đời’ thì nghe còn được, nhưng ‘công việc’ là sao chứ? Nó phá hủy toàn bộ vẻ xinh đẹp của cuộc đời. Em thì đang trong điệu nhảy với toàn bộ sự tồn tại này, không phải trong điệu nhảy với thầy. Thầy có thể tiếp tục làm công việc của thầy. Công việc của thầy là gì chứ? Chỉ là một giáo viên địa lý. Em không thể nhận thức được tại sao sự tồn tại này lại cần một giáo viên địa lý. Toàn bộ địa lý chính là sự tồn tại; cái gì lại đi cần một giáo viên chứ? Chúng ta đang sống trong một thực trạng rất sai trái khi tạo ra một xã hội tham công tiếc việc, một thực trạng kết án những người không muốn tham gia vào nó. Em không muốn một câu trả lời sách vở nào của các thầy nữa. Điều các thầy nói em có thể tìm thấy trong thư viện, em không cần thầy để nói lại những điều đó. Em muốn nghe kinh nghiệm cá nhân của thầy. Thầy có bất cứ kinh nghiệm nào mà thầy có thể dạy tiếp không?"

Và tôi thấy khuôn mặt bối rối của họ, những đôi mắt trống rỗng của họ, tâm hồn trống rỗng của họ. Vâng, họ đầy ắp những thứ rác rưởi; tất cả mọi loại học thuyết; tín điều, giáo phái. Nếu bạn muốn họ đưa cho bạn một bài thuyết giáo thì sau đó họ có thể đưa cho bạn một bài thuyết giảng, một bài giảng xinh đẹp, về mục tiêu tối hậu của cuộc đời.

Và sự thật là; cuộc đời chỉ là ngay lúc này; không có cái gì tối hậu đằng sau cả.

Bạn sinh ra một mình, bạn chết đi cũng chỉ một mình; Giữa hai sự một mình này bạn có thể lừa dối chính mình rằng bạn không cô đơn, rằng bạn có vợ, có chồng; có con cái, tiền, quyền lực. Nhưng giữa hai sự một mình của sinh và tử bạn cũng chỉ có một mình mà thôi. Mọi thứ chỉ là giữ cho bạn kết dính với thứ này thứ khác, hoặc người này người khác, để bạn không nhận thức được về nó.

Mục lục chính.

60. Kẻ ưa tranh luận

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
60. Kẻ ưa tranh luận

Tôi bắt đầu nói từ rất sớm, không theo bất cứ cách nào mà các bạn gọi là một diễn giả ở các nước phương Tây. Tôi không phải là kiểu người nói: “Kính thưa quý vị và các bạn” hay “thưa quý ông quý bà” - tất cả những người nói câu đó đều là những người nói những điều vay mượn, những điều mà họ không hề trải qua một chút nào. Tôi không phải kiểu người nói theo cách đó, nhưng tôi nói với một trái tim rực cháy toàn bộ. Tôi không nói theo cách nghệ thuật mà chỉ theo cách đơn giản như chính cuộc sống.

Điều đó có thể nhận ra từ rất sớm, khi tôi còn rất nhỏ rằng những gì tôi nói ra dường như đều được bắt nguồn từ trái tim tôi, rằng tôi không hề cố bắt chước ai hay trở nên như con vẹt lặp lại những gì đã được chuẩn bị trước. Đó là một thứ gì đó như sự tự phát từ bên trong.

Ngay cả đến vị hiệu trưởng của trường trung học cũng bị ngạc nhiên. Ông ấy không thể tin một học sinh lại có thể nói theo cách như vậy.

Và sau đó tôi vẫn tiếp tục nói, diễn thuyết, diễn giảng suốt cả thời gian làm sinh viên nữa. Tôi chiến thắng rất nhiều phần thưởng, huy chương từ những cuộc thi tranh luận khắp các trường đại học ở Ấn Độ, đến nỗi mẹ tôi phải nói: “Chúng ta có thể cất những huy chương này ở đâu nữa bây giờ khi mà con cứ mang về hết lần này đến lân khác?”

Tôi chưa bao giờ học cách nói chuyện hay thuyết trình cả. Tôi chưa từng đọc bất cứ cuốn sách nào về việc dạy cách nói vì tôi chỉ muốn là chính tôi. Tại sao tôi lại cần đọc sách của người nào đó viết? Tôi có thể nói theo cách của riêng tôi.

Tôi vẫn nhớ một lần, một cuộc thi mà mọi trường trung học trong quận đều cử một thí sinh tới. Và tôi là thí sinh đại diện cho trường tôi, họ chọn tôi không phải vì tôi là người giỏi nhất nhưng vì tôi là người rắc rối nhất. Họ sợ rằng nếu họ không chọn tôi thì tôi sẽ gây ra một vài rắc rối ở cuộc thi - thế nên họ đã chọn. Có điều họ không nhận thức được một điều rằng, bất kì tôi ở đâu, rắc rối sẽ xảy ra ở đó - theo mọi cách.

Tôi đã bắt đầu nói mà không dẫn những câu chào hỏi thông thường “Kính thưa vị chủ tịch, thưa quý vị và các bạn, thưa quý ông quý bà...”

Tôi nhìn vị chủ tịch một lượt từ trên xuống dưới và nói với chính mình “Không, ông ấy không giống chủ tịch một chút nào” sau đó tôi lại nhìn xung quanh và nói “Không, cũng chẳng có một ai ở đây trông có vẻ giống quý ông quý bà cả. Thật không may, có lẽ tôi phải bắt đầu mà không cần gởi lời chào tới ai cả. Tôi chỉ có thể nói “Thưa những ai mà đang quan tâm lắng nghe.,.”

Sau đó thầy hiệu trưởng gọi tôi lên và nói: “Chuyện gì xảy ra với em vậy? Thái độ của em thật lạ. Chúng ta đã chuẩn bị cho em nhưng em không nói bất cứ từ nào mà chúng ta đã dạy. Mà em không chỉ quên bài giảng; em thậm chí còn quên cả cách chào ‘thưa vị chủ tịch; thưa ban giám khảo, thưa quý ông quý bà’ nữa.”

Tôi nói: “Em đã nhìn xung quanh rồi đấy chứ; nhưng không có ai là quý ông nào ở đó cả. Những người có mặt ở đó em đều biết rất rõ; không ai trong số họ là quý ông cả. Còn quý bà ư? Những người phụ nữ ở đó còn tội nghiệp hơn vì họ là vợ của những người đàn ông đó. Còn vị giám khảo; ông ta cứ như thể được Thượng đế cử xuống để đi vòng quanh cái thị trấn này làm giám khảo thì phải. Em phát mệt với ông ta. Em không thể gọi ông ta là thưa ngài chủ tịch được khi mà trên thực tế em còn thấy muốn đấm vào mặt ông ta nữa.”

Từ hồi tôi còn nhớ được, tôi chỉ yêu thích một trò chơi: tranh luận. Tranh luận về mọi thứ. Vậy nên chỉ có một ít người mới có thể hiểu được tôi. Sự hiểu biết dần vượt ra ngoài phạm vi những câu hỏi.

Tôi không bao giờ hứng thú với việc đến trường. Đó thật là một nơi tồi tệ. Tôi bị ép phải đến đó; nhưng tôi trốn học nhiều nhất có thể; bởi vì tôi là đứa trẻ duy nhất mà không hứng thú với mọi thứ mà những đứa trẻ khác hứng thú và tất nhiên là tôi cũng chỉ hứng thú với những thứ mà mọi đứa trẻ khác không hề. Vậy nên tôi luôn là một kẻ ngoài cuộc.

Sự hứng thú của tôi chưa bao giờ thay đổi đó là được biết những gì là sự thật tối hậu, những gì là ý nghĩa của cuộc sống; tại sao tôi lại ở đây mà không phải là một người nào khác. Và tôi đã đặt mục tiêu rằng nếu tôi không tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi ấy, tôi sẽ không nghỉ ngơi, và tôi cũng sẽ không để bất cử ai xung quanh tôi nghỉ ngơi cả.

59. Người kể chuyện

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
59. Người kể chuyện

Tôi yêu những câu chuyện và tất cả được khởi đầu từ Nani của tôi - bà cũng là một người yêu những câu chuyện. Nhưng bà không phải là người kể tôi nghe những câu chuyện, mà ngược lại bà thường tìm mọi cách để khuyến khích tôi kể cho bà nghe từ những câu chuyện thật sự cho tới những chuyện tầm phào. Và bà lắng nghe tất cả chăm chú tới mức dần dần bà đã biến tôi thành một người chuyên kể chuyện. Vì bà mà tôi đã luôn phải tìm những câu chuyện thú vị để kể, vì tôi biết bà thường đợi tôi cả ngày chỉ để nghe tôi kể chuyện và nếu tôi không tìm được câu chuyện nào thú vị, tôi sẽ phải tự mình nghĩ ra. Tôi đã phải nghĩ ra rất nhiều chuyện để kể vì không muốn làm bà thất vọng và tôi có thể hứa rằng tôi trở thành một người kể chuyện thành công tất cả là nhờ bà.

Tôi bắt đầu giành chiến thắng tại các cuộc thi tranh luận ngay từ thời tiểu học, và việc đó cứ tiếp diễn mãi cho tới khi tôi rời khỏi trường đại học - tôi luôn thắng các cuộc tranh luận. Đến nỗi căn nhà của bà cứ dần dần trở thành một bảo tàng chuyên sưu tập các thế loại bằng khen, huy chương, cúp, mề đay... và những thứ đó làm cho bà tôi trẻ lại như một cỏ gái nhỏ khi bà mang chúng đi khoe với những người khác trong làng. Cho tới thời trung học, tôi gần như ở hẳn tại chỗ bà và chỉ ghé về nhà cha mẹ tôi đôi lần, ban ngày tôi đi học hay ghé về nhà cha mẹ, buổi tối tôi sẽ ở chỗ bà vì đó là giờ để kể những câu chuyện. Và cho dù tôi có kể với bà bao nhiêu chuyện đi chăng nữa, bà luôn luôn yêu cầu: “con kể thêm gì khác nữa đi” hoặc “ta muốn nghe câu chuyện đó lại một lần nữa”.

Đến nỗi nhiều lần tôi phải nói với bà: “Bà đang có đầu độc con, cả bà và Shambhu Babu đều đang đầu độc con, mãi mãi - thông qua cái việc kể chuyện này.” Và họ làm việc đó rất tốt đến nổi tôi đã giành được hàng trăm huy chương các loại cho những cuộc thi. Gần như không có một trường trung học nào trong toàn bang mà tôi không tham gia thi tranh luận và giành chiến thắng. Và tôi cũng chẳng màng gì những thứ huy chương rác rưởi ấy nhưng vì bà tôi thích, vì bà tôi yêu quý chúng và trở thành nhà sưu tập cúp của tôi, nên tôi cứ liên tục gửi chúng về cho bà, tôi tham gia những cuộc thi để lấy cúp cho bà.

Chính bà và Shambu Babu cùng với sự lắng nghe chăm chú của họ đã dạy cho tôi nghệ thuật của việc nói chuyện. Khi ai đó hoàn toàn tập trung nghe những gì bạn nói bạn sẽ nhận ra chẳng cần gì phải chuẩn bị hay suy nghĩ xem sẽ nói những gì, nó cứ thế tự nhiên tuôn chảy. Giống như thể sự tập trung đó sẽ tạo ra một từ trường và làm bộc lộ những gì ẩn sâu bên trong bạn.

Với kinh nghiệm của riêng tôi rằng thế giới này sẽ không thể trở thành một nơi đẹp đẽ để sống chừng nào mọi người còn chưa học được cách chú ý. Ngay lúc này, không ai thật sự chú ý điều gì cả. Kể cả khi họ cố tỏ ra là họ đang nghe nhưng thật ra họ cũng không lắng nghe đâu, họ đang làm cả ngàn việc khác. 
Nani của tôi thường đợi tôi cả ngày để kể cho bà nghe những câu chuyện và việc đó, theo một vài cách, bà đã chuẩn bị cho tôi công việc mà tôi đang làm lúc này. Bà chính là người đầu tiên đã nghe tôi kể hàng ngàn câu chuyện mà tôi đã kể với các bạn. Bà chính là người mà khiến tôi có thể kể những thứ dù cho rất vô lý, tôi cũng không hề lo lắng hay sợ hãi.

Và một người khác, Shambu Babu thì hoàn toàn khác với bà tôi. Ông ấy là người có trực giác rất mạnh, rất học thức, trong khi bà tôi chỉ có trực giác, bà không có học thức cao. Ông ấy cũng thường đợi tôi cả ngày để nghe những câu chuyện, chỉ cần tôi rời khỏi lớp học, tôi sẽ phải dành thời gian cho ông ấy trước.

Khoảnh khắc mà tôi được rời khỏi nhà tù - ý tôi là trường học - tôi đã đến gặp ông ấy trước tiên. Ông ấy luôn chuẩn bị sẵn trà và một ít đồ ngọt mà ông ấy biết tôi rất thích. Tôi phải đề cập tới chuyện này bởi vì hiếm có người nào quan tâm đến người khác như cách Shambu Babu đã làm. Đa phần mọi người, mặc dù trên danh nghĩa là vì người khác, thì họ cũng luôn chuẩn bị những thứ theo ý họ và buộc những người khác thích những thứ mà họ thích.

Còn Babu, cách của ông ấy là đến cửa hàng nơi bà ngoại tôi hay mua đồ ngọt cho tôi, và hỏi mua từ ông chủ tiệm đồ ngọt đích xác những gì bà ngoại tôi mua - ông ấy thực sự quan tâm đến tôi và mọi thứ mà tôi thích.

Thế nên cứ sau mỗi giờ học tôi sẽ chạy ngay lại chỗ ông ấy, uống trà của tôi, ăn bánh của tôi và bắt đẩu kể cho
ông ấy nghe những gì tôi muốn. Ông ấy nói: “Cứ kể cho ta nghe mọi thứ mà cháu thích kể, nó không phải vấn đề chuyện cháu sẽ kể gì nhưng vấn đề ở chỗ chính cháu là người kể. Cháu cũng có thể im lặng nếu cháu muốn, ta cũng sẽ lắng nghe cả sự im lặng của cháu nữa.”

Chính Nani cùng với Shambu Babu, hai người họ đã khởi đầu mọi thứ; chính họ đã lăn quả bóng, và một khi quả bóng lăn, nó cứ lăn mãi vì càng lăn thì nó càng có thêm đà. Tôi cứ vậy trở thành một người nói mà không cần qua bất cứ khóa dạy nói chuyện hay nghệ thuật giao tiếp nào. Và cho tới giờ tôi vẫn không biết làm cách nào để bắt đầu một buổi nói chuyện, dù cho phải tiếp cận với hàng ngàn người, tôi vẫn không biết làm cách nào mà tôi có thể bắt đầu những buổi trò chuyện và thuyết giảng đó.

Bạn có thể thấy buồn cười về chuyện đó, tôi không biết làm sao để bắt đầu cả dù cho tôi đã nói rất nhiều, có lẽ không người nào trên thế giới trong thế kỉ này lại có thể nói nhiều hơn tôi, mặc dù tôi mới chỉ 51 tuổi.

Mục lục chính.

58. Bầu cử

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
58. Bầu cử

Gần thị trấn của tôi, bên kia con sông là một tiểu bang nhỏ, Bhopal. Vua của nó là người Hồi giáo, dân chúng lại là người Hindu, vậy nên mọi nơi đều rối loạn bởi vì người dân muốn hợp nhất với Ấn Độ, trong khi vị vua lại muốn hợp nhất với Pakistan bởi vì ông ấy là người Hồi giáo mà. Nhưng nó nằm giữa Ấn Độ nên không dễ dàng để hợp nhất với Pakistan. Có một cuộc đấu tranh lớn giữa lực lượng của nhà vua với người dân, và chúng tôi thì chỉ nằm bên kia con sông. Chúng tôi có thể thấy từ phía bên này cảnh người ta đang chém giết ở phía bên đó.

Chúng tôi vớt được bốn xác chết bị giết bởi quân đội của nhà vua; bằng cách nào đó họ đã rơi xuống sông từ bờ bên kia vì vậy chúng tôi đã vớt được họ. Mọi người đều muốn mặc kệ những cái xác nhưng tôi đã phải thuyết phục họ: “Điều này không tốt. Họ đang chiến đấu cho tự do của đất nước, họ muốn đất nước được hợp nhất với Ấn Độ - các người không nên mặc kệ họ như thế.”

Những người khác muốn ném những cái xác trở lại dòng sông cho xong: xác chết có thể làm phiền ai nữa chứ? Nhưng bằng cách nào đó tôi đã tập hợp được một ít những người trẻ và sau đó thêm một ít những người già cảm thấy xấu hổ vì đã bỏ mặc cũng đến.

Nhưng đầu tiên, trước khi chúng tôi có thể làm bất cứ gì họ đã chết rồi, vậy nên chúng tôi đưa họ đến bệnh viện. Bệnh viện có nhà chứa xác, chúng cách khoảng 2 furlongs nằm xa bên trong một khu rừng. Ai cũng có thể hiểu tại sao bệnh viện nằm xa thế, vì rằng những tử thi này sẽ được mổ xẻ ra nghiên cứu, rồi thì cái mùi và mọi thứ khác, vậy nên người ta phải làm nó ở một nơi cách xa thành phố. Nhưng chúng tôi lại phải mang tới bốn cái xác.

Ngày đó một thứ đã xảy ra mà tôi phải kể với bạn, mặc dù nó không liên quan tới những gì tôi đang kể - nhưng nó phải liên quan theo một cách nào đó, nếu không thì làm sao tôi lại nhớ được? Khi chúng tôi phải mang những cái xác đó đi, chúng tôi đặt họ lên cáng.

Một trong những nhà lãnh đạo của thị trấn, Shri Nath Batt, luôn luôn cảm thấy như là tôi là kẻ thù của ông ấy, vì một lý do đơn giản rằng tôi là bạn của con trai ổng và ổng nghĩ tôi đã làm hư hỏng cậu ấy - theo cách nào đó thì ổng cũng đúng.

Điều xảy ra khi chúng tôi mang những cái tử thi cùng nhau; tôi đi trước, giữ hai cái cáng và Shri Nath Batt theo sau thôi giữ hai cáng phía sau. Cái đầu của người đàn ông, người đàn ông đã chết, ở phía tôi và chân của anh ta ở phía ông ấy. Tôi chỉ mới đọc ở đâu đó rằng khi một người đàn ông chết tất nhiên anh ta sẽ mất mọi sự kiểm soát - bao gồm cả sự kiểm soát bàng quang nữa, vậy nên nếu bạn đặt cái đầu ở trên cao và cái chân ở phía dưới thấp... tôi nghĩ: “Đây là một cơ hội tốt để thấy ý tưởng này là đúng hay sai.” Vì vậy nên tôi đã nâng cái sào lên... Và bạn nên nhìn thấy những gì đã xảy ra - cái tử thi đã tè và Shri Nath Batt liền bỏ chạy! Chúng tôi không thể thuyết phục ông ấy quay trở lại nữa. Ông ấy nói: “Ta không thể. Các người có bao giờ nghe về một người đã chết biết tè chưa? Thật là ma quỷ!”

Tôi nói với ông ấy: “Nhưng ông là một nhà lãnh đạo mà. Ông cần phải chịu trách nhiệm với những việc thế này.”

Ông ấy nói: “Cút xuống địa ngục đi với cái nhà lãnh đạo của mày! Tao không muốn làm lãnh đạo nếu đây là loại công việc mà tao sẽ phải làm. Và tao luôn biết mày- từ rất lâu rồi. Tại sao mày lại nâng cái cáng lên?”

Tôi nói: “Cháu không biết, cháu hẳn đã làm bởi vì ma quỷ xui khiến. Cháu cảm thấy như có ai đó nâng tay của cháu lên, cháu không hoàn toàn chịu trách nhiệm về việc này”. Tất nhiên sau đó tôi đã phải kéo lê cái xác đó một mình - tới hai furlongs - tới bệnh viện.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cái túi màu nâu mở ra. Viên bác sĩ là cha một người bạn của tôi vậy nên tôi cho phép cậu ấy tham gia. Ông ấy nói: “Cháu có thể thấy người đàn ông này trông như thế nào từ bên trong” và ông ấy mổ cái xác ra. Thật là sốc khi nhìn thấy một người từ phía bên trong. Và đó chỉ là “cơ thể” trông thế nào sau khi chết. Sau này tôi còn thấy cả “tâm trí” trông thế nào sau khi chết nữa. Không có gì để so sánh được chúng, nếu thân xác chỉ là một thứ nghèo nàn thì tâm trí của bạn lại giàu sụ, nhưng là sự giàu sụ của những điều tào lao, rác rưởi.

Shri Nath Batt trở lại thị trấn và nói với mọi người: “Ngày nào đó thằng bé này hẳn sẽ giết ai đó. Hôm nay nhờ có ơn Thượng đế mà tôi được an toàn. Cái xác đó đã tè vào người tôi, lên quần áo của tôi. Và thẳng bé đó còn thuyết phục tôi: ‘Bác phải đến bởi vì bác là lãnh đạo, nếu không thì mọi người sẽ nghĩ gì? - một nhà lãnh đạo có mặt trong lúc này là điều cần thiết, nhớ đấy. Nếu bác không nhớ thì khi bầu cử cháu sẽ không bầu cho bác’. Vậy nên tôi đã tới đó, dù tôi không bao giờ nghĩ cậu ta sẽ bầu cho tôi.”

Đó cũng là một điều. Cả đời tôi tôi chưa từng bầu cử, một lý do đơn giản là bất cứ khi nào các công chức tiếp cận với tôi đế điền vào cái phiếu thông tin, để tôi có thể trở thành một cử tri hợp lệ, luôn có một câu hỏi: “Tôn giáo của anh là gì?”

Tôi nói: “Tôi không theo bất cứ tôn giáo nào. Tôi là một người phi tôn giáo”.

Họ nói: “Nhưng tất cả những thông tin này đều phải được điền đầy đủ”

Tôi nói: “Các anh có thể lấy lại cái tờ khai này. Tôi không hứng thú lắm với việc bầu cử theo bất cứ cách nào, bởi vì nó là một sự băn khoăn không cần thiết khi anh phải chọn giữa hai kẻ ngu ngốc như nhau. Bầu cử cho ai đây? Bất kể anh bầu cho ai, anh đều đang bầu cho một kẻ ngu ngốc. Tốt hơn hết là không bầu cử gì cả, ít nhất tay anh cũng được sạch sẽ. Anh có thể thấy đây: tay tôi hoàn toàn sạch sẽ!”

Mục lục chính.

57. Độc lập của Ấn Độ.

ĐỨA TRẺ NỔI LOẠN - OSHO
Phi Tuyết dịch

  
57. Độc lập của Ấn Độ.

Bạn hỏi tôi: Tôi đã ở Ấn Độ khoảng thời gian Ấn Độ giành được độc lập từ Anh Quốc. Loại ảnh hưởng nào đã tác động lên tôi sau khi sống dưới các luật lệ Anh Quốc mà giờ không còn nữa?

Sự kiện trở nên độc lập ấy gần như là một chấn thương đối với đa phần người Ấn, thay vì phúc lành.

Tôi là một người hơi kì dị. Tôi mang chất Anh nhiều hơn chất Ấn. Bởi vì mọi thứ đã xuất hiện ở Ấn Độ - công nghệ, khoa học, giáo dục, cao đẳng, đại học, đường sắt, đường xá, xe hơi, máy bay - tất cả mọi thứ đều có bởi nhờ vào sự thống trị của nước Anh. Nếu không có sự thống trị của Anh, Ấn Độ giờ cũng không khác gì Ethiopia cả.

Trước khi thuộc quyền cai trị của Anh Quốc, hàng ngàn năm người ta đã thiêu sống phụ nữ chỉ vì chồng cô ta chết. Hàng ngàn người chồng không bao giờ bị thiêu khi vợ của họ chết cả. Tôi chưa từng thấy. Đó là toán học đơn giản cho thấy một xã hội chỉ trọng nam. Người chồng cứ cố điều khiến mọi thứ thậm chí cả khi ông ta đã chết. Người vợ thì phải phục tùng theo những cách điên rồ mà nếu bạn hình dung ra toàn bộ viễn cảnh bạn sẽ không bao giờ có thể tin được.

Và đó lại là những người Hindu - những người nói về tính tâm linh vĩ đại...

Và tất cả điều đó lại là nghi thức của tôn giáo. Hàng ngàn năm người ta đã làm điều đó. Toàn bộ công trạng thuộc về đế quốc Anh vì họ đã ngăn chặn nó, họ biến nó thành một trọng tội. Nó vốn dĩ là một trọng tội.

Hàng ngàn năm Ấn Độ đã nghèo khổ. Thậm chí nó còn được nói đến trong kinh Hindu rằng người ta không bao giờ được sử dụng khóa cho ngôi nhà của họ. Thậm chí cả khi họ sẽ đi hành hương trong vài tháng họ cũng không được sử dụng khóa, bởi vì không có nỗi lo nào về bất cứ kẻ trộm nào cả. Điều này chắc chắn là một sai lầm. Theo sự hiểu biết của tôi thì điều đầu tiên cần được nói là họ chẳng có gì để mà có thể bị mất cả; thứ hai, khóa cửa lúc đó có lẽ còn chưa được phát minh ra.

Người Ấn Độ rất tồi. Họ không cố gắng làm bất cứ điều gì. Họ có thể sắp chết đói đến nơi nhưng vẫn sẽ không làm bất cứ nỗ lực nào để trở nên giàu có hơn. Đất nước này đã có thể giàu có hơn rất nhiều, nhưng tâm trí của người Ấn không thể sử dụng được các cơ hội. Trước khi Anh Quốc đến và trở thành một phần lịch sử của Ấn Độ, những con người nghèo khổ đó đã có mười đứa con, nhưng chỉ một đứa sống sót, chín đứa còn lại sẽ chết. Không hề có thuốc thang, không hề có các dịch vụ y tế. Bây giờ, nhờ có Anh Quốc, điều đó trở thành ngược lại: sinh ra mười đứa trẻ sẽ chỉ một đứa chết, chín đứa sẽ sống. Và cái đứa duy nhất bị chết đó cũng chỉ là vì sự ngu ngốc nào đó của người Ấn, bởi vì Mahatma Gandhi chống lại việc tiêm chủng phòng ngừa, ông ta chống lại thuốc và chống luôn tất cả mọi thứ được phát minh ra từ sau cái bánh xe quay sợi. Và cũng không ai hay biết việc đã bao lâu kể từ khi cái
bánh xe quay sợi đã được phát minh - có lẽ từ mười ngàn năm trước rồi.

Từ sau nó; ông ta xem tất cả mọi thứ được phát minh ra đều xấu xa. Xấu như thể là ma quỷ.

Cứ dường như là Thượng đế đã làm ra cái bánh xe quay sợi vào ngày thứ sáu, và sau đó... Mọi thứ: xe lửa, điện thoại; bưu điện, điện thoại, radio, tivi - Gandhi chống lại tất cả mọi thứ đó; Ông ấy không chấp nhận chúng.

Thời thơ ấu tôi đã thấy trong làng của tôi: người ta thường đi nhặt lấy hai viên sỏi loại sỏi trắng mà có thể nhặt được trên bờ của bất cứ con sông nào. Họ sẽ đặt một ít vải giữa hai viên sỏi và chà xát miếng vải giữa chúng; sự cọ xát này sẽ tạo ra lửa và miếng vải sẽ cháy. Đó là cái bật lửa nguyên thủy nhất. Mà có lẽ hiện tại họ vẫn đang còn làm việc đó. Tôi không ở trong làng đã nhiều năm - họ có lẽ vẫn còn làm vậy. Ai thèm bận tâm về một cái bật lửa hiện đại? Bạn sẽ cần có dầu, chất đốt; cần thứ này, thứ kia. Những người khốn khổ này thì chỉ cần hai viên sỏi nhặt từ bất cứ chỗ nào, và mang những viên sỏi đó theo bên người. Đó là cách đơn giản nhất và rẻ nhất để họ tạo ra lửa ở bất cứ đâu.

Karl Marx đã không sai khi nói rằng tôn giáo có tác dụng giống như thuốc phiện đối với con người. Tôi không theo chủ nghĩa Marx nhưng lời phát biểu này tôi không thể phủ nhận, ông ta hoàn toàn đúng. Tôn giáo đã được chứng minh chính là thuốc phiện.

Trong những ngôi làng Ấn Độ nơi mà phụ nữ đi làm trên các cánh đồng, hay nơi nào đó có những con đường
đang được làm, những cây cầu đang được dựng và những người phụ nữ phải làm việc với những đứa trẻ nhỏ đi cùng. Một ngày tôi đang đi bộ cạnh một con sông, nơi một cây cầu đang được xây dựng, có một đứa nhỏ đang chơi dưới một cái cây, rất hạnh phúc, rất vui vẻ, rất ngất ngây. Tôi không thể tin được: Lý do gì có thể tạo nên trạng thái ngây ngất đó của nó? Vậy nên tôi đã đợi bên cạnh cái cây. Mẹ cậu bé đang làm việc trên cầu, và cô ấy trở lại để mang cho đứa bé một ít sữa. Tôi nói với cô: “Cô thật sự có một đứa con tuyệt vời. Cả cuộc đời cháu chưa bao giờ được trải qua cái cảm giác giống như đứa trẻ này đang có.”

Cô ta đáp: “Không phải đâu. Chúng ta chỉ là những người nghèo, chúng ta có thể làm gì đây? Chúng ta không có khả năng thuê ai đó chăm sóc nó, vậy nên chúng ta đã cho nó một ít thuốc phiện. Bất kể nó có đói hay khát, bất kể trời nóng hay lạnh, không gì là vấn đề cả. Với chút thuốc này nó sẽ luôn được tận hưởng thiên đường.”

Tôi hiểu những người nghèo, hoàn toàn nghèo, họ không có gì cả; thật khó khăn cho họ thậm chí chỉ để xoay xở một bữa ăn một ngày. Đôi khi họ chỉ uống nước rồi đi ngủ - nước lấp đầy cái bụng trống rỗng để họ có thể cảm thấy như đang có chút gì trong đó. Nhưng họ lại được thỏa mãn theo một cách nhất định, họ chấp nhận việc nghèo khổ như số phận của họ, họ không hề nghĩ rằng sẽ có những thứ khác tốt hơn những thứ họ đang có. Bạn có thể xúi bẫy họ. Bạn có thể ném một chút lửa vào tâm trí họ một cách dễ dàng - chỉ để mang cho họ chút hi vọng. Nhưng sớm muộn gì họ cũng sẽ quay về vị trí cũ và nắm lấy cổ bạn: “Hi vọng nằm ở đâu chứ?”

Tình trạng khổ sở này không hẳn chỉ thuộc vật chất. Tôi đã từng nhìn thấy vẻ hạnh phúc của những người nghèo nhất. Họ không có bất cứ gì; nhưng họ không đặt cuộc đời họ trên những ý tưởng sai lầm. Nó hơn cả câu hỏi về kiểu tâm linh nào bạn chấp nhận: Điều gì hơn cả cái chết? Linh hồn của bạn không thuộc thế giới này nhưng là một thế giới khác?

Trước khi Ấn Độ giành được độc lập đã có một linh cảm trên khắp đất nước này. Nhà của tôi cũng là một nơi dự phần vào đó. Hai người chú của tôi đã bị đi tù rất nhiều lần, và mỗi ngày họ lại phải đến đồn cảnh sát để báo cáo rằng họ không làm bất cứ gì chống lại chính phủ cả; và họ vẫn đang ở đây - họ không được phép đi đâu ra khỏi ngôi làng cả; nhưng những người khác sẽ đến với họ - và họ vẫn đầy hi vọng.

Tôi mới chỉ là một đứa trẻ nhưng tôi đã luôn ngạc nhiên. Tôi hỏi họ:“Những người này đang nói về việc giành độc lập cho đất nước và rồi tất cả tình trạng khó sở này sẽ biến mất. Làm sao điều đó có thể xảy ra được. Con không tìm ra bất cứ mối liên hệ nào cả.”

Nhưng họ vẫn hi vọng. Họ cho rằng Ấn Độ là một vùng đất hứa, rất khép kín, chỉ có một ít cuộc tranh đấu nhỏ nên nếu như nó độc lập và bạn được tiếp quản thì sẽ là đều tuyệt vời. Việc tranh đấu có những đau khổ nhưng bạn không phải chịu trách nhiệm về nó: Người Anh phải chịu trách nhiệm. Thật là một niềm an ủi lớn lao khi
chỉ việc trút mọi thứ trách nhiệm lên đầu người Anh.

Thực tế, tôi thường hỏi những nhà cách mạng hay bí mật đến thăm nhà tôi, hoặc thỉnh thoảng ở lại nhà tôi vài tháng... Một trong số họ, là một nhà cách mạng nổi tiếng, Bhavani Prasad Tiwari - người lãnh đạo của đảng xã hội chủ nghĩa. Bất cứ khi nào ông ấy phải hoạt động ngầm ông sẽ đến làng tôi và chỉ sống trong nhà tôi, bí mật. Cả ngày ông ấy sẽ không ra ngoài và không có cách nào để bất cứ ai biết ông ấy đang ở trong làng. Nhưng tôi cứ bám theo sát ông ta. Ông ấy phải nhắc đi nhắc lại: “Cháu mang đầy những câu hỏi bất tiện đến nỗi đôi lúc ta nghĩ sẽ tốt hơn nếu ta ở trong nhà tù của người Anh thay vì nhà cháu. Ít nhất ở đó ta sẽ được đối đãi hạng nhất.”

Ông ấy là một người lãnh đạo nổi tiếng vì vậy ông ấy sẽ có được sự đối đãi hạng nhất cho tù nhân chính trị quan trọng hạng nhất : với tất cả mọi thứ tiện ích, đồ ăn ngon, thư viện đẹp. Và ít nhất ông ấy sẽ được tự do tận hưởng những tiện nghi ấy bởi vì tù nhân hạng nhất sẽ không bị làm phiền bởi bất cứ người dân thường nào. Họ sẽ viết tự truyện của ông ấy và những thứ sách khác: những cuốn sách tuyệt vời được viết bởi một nhà lãnh đạo Ấn Độ tuyệt vời được viết trong nhà giam. Và rồi họ sẽ đi dạo bộ ở những nơi đẹp đẽ mà không phải trong nhà giam...

Ví dụ ở Poona có một dinh thự lớn bên cạnh con sông: Dinh thự Aga Khan. Nó đã từng là một dinh thự. Gandhi đã từng được giữ như tù nhân ở đó cùng vợ ông ấy. Vợ ông ấy cũng đã chết ở đó, phần mộ của bà ấy vẫn ở đó. Ở Poona, khi bạn đi qua cây cầu, chỉ cần nhìn lên phía trên đỉnh đôi sẽ thấy một tòa nhà xinh đẹp.. Những tòa nhà đặc biệt đã trở thành những nhà giam. Họ có hàng mẫu đất xanh mướt với tầm nhìn rất đẹp. Vì thế Bhavani P. Tiwari thường nói với tôi: “Sẽ tốt hơn nếu ta ngừng hoạt động bí mật, bởi vì cháu hỏi quá nhiều những câu hỏi không thuận tiện chút nào.”

Tôi nói: “Nếu bác không thể trả lời một câu hỏi như điều gì sẽ xảy ra cho đất nước này khi nó giành được độc lập? Đây sẽ là những câu hỏi mà bác sẽ phải giải quyết. Bác thậm chí không thể trả lời câu hỏi này chỉ bằng lời nói, mà sau này bác sẽ phải thực sự giải quyết chúng.”

Tôi hỏi ông ấy: “Chỉ bằng việc người Anh rời khỏi đất nước này, và có không nhiều người Anh cho lắm. Làm cách nào mà tình trạng khốn khổ sẽ biến mất? Cứ như thể người Anh mang nghèo khổ đến đây và sẽ đem nó đi? Bác muốn muốn cháu tin rằng trước khi người Anh đến Ấn Độ, Ấn Độ không nghèo khổ sao?”

Tôi tiếp: “Chỉ bằng việc người Anh rời khỏi đây thì sẽ có khác biệt gì? Nó vẫn nghèo như nó hiện giờ, thậm chí còn nghèo hơn, bởi vì người Anh đã mang đến nền công nghiệp, công nghệ, nó giúp cho đất nước này tốt hơn chút xíu. Họ mang tới giáo dục, trường học, cao đẳng, đại học. Trước đó không có cách nào để giáo dục cả; những người được giáo dục chỉ là những người trí thức, bởi những người cha dạy cho con trai họ. Họ giữ cho mọi người khác vô giáo dục bởi vì đó là cách tốt nhất để biến mọi người thành nô lệ. Việc giáo dục có thể trở thành nguy hiểm.

Làm cách nào bác phá hủy được sự nghèo khổ?
Bác định làm cách nào để phá hủy hàng ngàn loại mối lo và đau khổ khi mà không còn người Anh ở đây làm mục tiêu cho các bác? Bây giờ, một người chồng đang đau khổ vì vợ của anh ta, làm thế nào để bác có thể giúp? Người Anh sẽ rời đi, tốt thôi, nhưng người vợ vẫn sẽ còn đó, người chồng cũng còn đó, làm cách nào để thay đổi mọi thứ?"

Ông ấy nói: “Ta biết sẽ rất khó khăn, nhưng hãy để chúng ta giành được độc lập trước đã.”

Tôi nói: “Cháu dám chắc sau khi giành độc lập mọi vấn đề sẽ vẫn cứ giữ nguyên như cũ, thậm chí còn tệ hơn.”

Và nó đúng là đã tệ hơn.

Ấn Độ giành được độc lập năm 1947. Tôi còn rất trẻ, nhưng tôi đã giữ được đôi mắt trong sạch và không bị làm nhiễm đục bởi thế hệ già hơn. Từ thời thơ ấu tôi đã luôn đứng vững trên lập trường của riêng mình, trí thông minh của riêng mình, và tôi không muốn vay mượn bất cứ kiến thức gì từ bất cứ ai.

Cả nhà tôi đều có liên quan trong cuộc đấu tranh giành tự do cho đất nước. Mọi người đều từng ở trong tù. Mặc dù tôi chưa bao giờ bị đi tù vì phong trào giải phóng nhưng tôi vẫn phải chịu thiệt hại nhiều như mọi người có thể chịu thiệt hại, bởi vì mọi người đàn ông kiếm tiền chính trong nhà đều bị bắt vào tù và gia đình chỉ còn lại những người mà không tạo ra bất cứ nguồn thu nào.

Sau khi được nhận lại độc lập, tôi hỏi cha tôi: “Cha có đoán được rằng tại sao cha được giải phóng khỏi đế quốc
Anh không. Đó là bởi vì người Anh đã cảm thấy bị gánh nặng. Họ đã khai thác mọi thứ quá mức nên vị thế giờ đây đã đói ngược. Khi không còn gì để khai thác, nếu họ tiếp tục ở thì họ sẽ phải làm gì đó để vực đất nước này dậy, để giúp cho đất nước này tồn tại. Thế nhưng mọi người lại đòi độc lập. Thật tốt cho họ khi giờ được thoát khỏi nơi này và thoát khỏi những gánh nặng hoàn toàn không cần thiết của đất nước này”. Họ sẽ không còn ở đây để phục vụ ai, họ chỉ ở đây để khai thác rồi biến đi. Mọi người không nhìn thấy được bức tranh toàn cảnh sao? Không phải mọi người đòi được độc lập đâu, mà là được người Anh ném trả lại thứ độc lập cho một đất nước vốn dĩ không quan trọng gì với họ nữa.”

Và đó chính xác là những gì đã xảy ra.

Cuộc cách mạng đã xảy ra vào năm 1942 mà không có bất cứ tác dụng nào. Nó đã bị dẹp bỏ hoàn toàn chỉ trong chín ngày, với chín ngày đó tất cả mọi hi vọng về tự do đều biến mất. Nhưng ngạc nhiên làm sao, hơn cả một bất ngờ, người Anh quyết định trao cho đất nước này tự do vào năm 1947.

Tôi nói với cha tôi: “Đừng nghĩ rằng cuộc vận động tự do của cha là thành công. Giữa cuộc cách mạng ấy và thứ tự do thực tế cha vừa mới có là một khoảng cách 5 năm. Điều này không hợp lý. Cha đã được trao cho tự do chỉ vì giờ đây cha đã trở thành một gánh nặng, một rắc rối, chỉ còn một chút ít sự sống.”

Và tôi biết những người nghiên cứu sâu vào trong toàn bộ lịch sử của Nghị viện Anh cùng những quyết định
của họ, đã phát hiện ra rằng thủ tướng Anh Attlee đã gửi cho đô đốc Mountbatten một thông điệp: “Hãy hành động nhanh nhất có thể". Thông điệp đã đưa ra như một sự hẹn giờ, rằng: “Vào năm 1948 chúng ta sẽ thoát khỏi gánh nặng này.”

Mountbatten thậm chí đã chứng minh mình làm việc hiệu quả hơn nữa. Ông ấy xoay xở để nó xảy ra sớm hơn 1 năm. Nhưng tôi nói với cha tôi: “Khi người Anh đi rồi, cha sẽ vẫn phải chiến đấu tiếp thôi, kể cả khi đất nước này được tự do thì chắc chắn nó sẽ bắt đầu một cuộc tranh đấu mới, bên trong chính nó.”

Giờ thì người Hồi giáo đã có được Pakistan - nó là một phần của tiến trình tự do, bởi vì người Hồi giáo từ chối sống với người Hindu. Họ đã sống cùng nhau khoảng 1400 năm mà không có vấn đề gì. Trong thời niên thiếu tôi đã tham dự rất nhiều dịp lễ của người Hồi giáo, người Hồi giáo cũng tham dự trong hôn lễ của người Hindu, những dịp lễ của người Hindu nữa. Không hề có ai bận tâm đến tranh đấu, bởi vì mọi người đều cùng đấu tranh đế quốc Anh. Một khi đế quốc Anh rời đi, người Hồi giáo và người Hindu đột nhiên trở nên để phòng lẫn nhau - một sự phân ly mới. Họ tuyên bố rằng họ không thể sống cùng nhau bởi vì tôn giáo của họ khác nhau. Người Hồi giáo bỗng trở nên rất lạnh lùng: “Hoặc người Anh vẫn ở lại, chúng tôi có thể vẫn tự do dù cho có hơi rủi ro, nhưng chúng tôi không thể sống với người Hindu trong một đất nước độc lập bởi vì họ chiếm đa số. Họ sẽ là người lãnh đạo và người Hồi giáo sẽ không có bất cứ cơ hội nào để cầm quyền.”

Cảm nhận của tôi là người Anh đã làm hai điều sai: đầu tiên là áp đặt chế độ nô lệ lên đất nước này, sau đó, như một kẻ hèn nhát họ trốn thoát khỏi mọi trách nhiệm đáng ra thuộc về họ. Người Anh nên ở lại đó cho đến khi họ giáo dục người ta không trở nên bạo lực, không mê tín dị đoan, không tranh đấu lẫn nhau - Hindu chống lại Hồi giáo, Hồi giáo chống lại Phật giáo, Phật giáo chống lại Jaina. Có rất nhiều những môn phái và sự phân nhánh, và mọi người thì cứ chống lại những người khác. Cái đất nước với những tư tưởng đầy tính tâm linh, tính bất bạo động nhưng tất cả đều vô nghĩa. Chỉ là đạo đức giả.

Người Anh thì đã xong với những việc làm đê tiện của họ. Tôi thật sự tức giận với quan đô đốc Mountbatten. Ông ấy không phải người đúng đắn được gửi đến để giúp Ấn Độ tự do. Ông ấy không có chút kinh nghiệm chính trị nào cả. Trên thực tế, ông ta chỉ là một tay chơi bời trong suốt cả cuộc đời. Chỉ để giữ ông ta tránh xa khỏi nước Anh - bởi vì ông ta là người thuộc hoàng tộc, và nếu một người thuộc hoàng tộc là một tay chơi bời, vợ của mọi người khác sẽ gặp nguy hiểm, chưa kể mọi người khác nữa cũng đều gặp nguy. Vì vậy họ phải tiếp tục giữ ông ấy ở xa bằng cách đẩy ổng ra khỏi nước Anh. Nhưng bạn không thể chỉ đưa ổng đi như thế vì ông ấy là người thuộc hoàng tộc mà, ông ấy có thể sẽ trở thành vua; thật tình cờ làm sao ổng không không phải người con lớn nhất.

Đầu tiên họ đưa ổng tới Burma. Khi ông ta trở về
từ Burma, ngay lập tức ổng được bảo rằng: “Hãy thu xếp hành lý của Ngài và đi đến Ấn Độ. Ngài có một việc lớn lao cần phải làm ở đó: tạo ra nền độc lập cho Ấn Độ.”

Nghĩ mà xem, đó đáng ra phải là một biển công việc bao la tuyệt đối! Khi bạn làm cho một đất nước trở thành nô lệ trong hàng trăm năm bạn đã phải chiến đấu rất nhiều, và chỉ trong một ngày bạn phải làm cho nó thành độc lập. Tôi không thấy được sự hợp lý chút nào. Thậm chí khi tôi chỉ mới 17 tuổi tôi đã không thể tìm được sự hợp lý nào của nó. Tôi đã viết một bức thư cho đô đốc Mountbatten rằng chưa đúng thời điểm cho đất nước này trở nên độc lập. Nếu mọi thứ đều có vẻ yên ổn chăng nữa thì đó cũng chỉ đơn giản là biểu hiện của một cuộc chiến tranh lạnh không hơn. Nếu như sự áp chế của nước Anh không còn, sau đó mọi thứ sẽ thật sự rơi vào hỗn loạn và rối rắm.